Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
uá nhỏ, anh hoàn toàn không nghe được gì, chỉ thấy miệng cô há ra rồi ngậm lại, mấy lần như thế, vẫn một khẩu hình như thế.
Cô muốn nói gì?
“Mao Lệ! Mao Lệ!” Triệu Thành Tuấn chạy theo chiếc xe cứu thương, hét gọi tên cô, nhưng cô đã nhắm mắt.
Bức thư gửi tương lai
Gió nhè nhẹ hát, biển ký ức xôn xao dậy sóng, ánh đèn trên bờ tỏa vào màn đêm phản ra những tia sáng màu tím ngát, bay cao, bay cao, ánh sao chói lọi lấp lánh trên nền trời tím sẫm. Khi tiếng gió rào rạt bên tai, khi vô vàn vì sao rơi xuống, bức thư gửi tương lai giống như ánh trăng thanh nhẹ nhàng bay lên, đánh thức những ký ức ngủ say của anh...
Mao Lệ, em yêu dấu của anh, đêm nay một trời sao xán lạn, anh ngồi trong thư phòng viết cho em lá thư này, lòng anh rất đỗi bình yên. Thực ra rất có thể đây sẽ là bức thư cuối cùng anh viết cho em, coi như là di chúc. Viết sẵn bức thư này bởi vì anh sợ có một ngày anh đột ngột ra đi, không kịp nói với em lời giã biệt, như vậy có lẽ không lịch sự chút nào.
Hôm nay đã thổ huyết hai lần, buổi sáng còn ngất lịm trong phòng tắm, nằm hơn hai giờ trên nền đá lạnh mới tỉnh, anh thực sự không ổn rồi, đến phút này anh cũng không thấy sợ cái chết, với bệnh tình của anh, có thể sống đến hôm nay đã là hiếm hoi, anh đang ở khúc vĩ thanh của cuộc đời, lại còn có thể nông nàn yêu một trận, anh chết không có gì hối tiếc. Anh đã thu xếp tất cả, sẽ ra đi không vương vấn, như vậy là rất tốt. Mặc dù em vẫn hiểu lầm anh, nhưng anh tin nhất định có ngày em sẽ hiểu, cho nên anh sẽ không giải thích quá nhiều, bây giờ anh cầm bút cũng khó khăn, không còn đủ sức.
Em vẫn nói, anh nợ em một lời giải thích, thực ra cũng chẳng có gì đáng giải thích. Lễ Giáng sinh năm ngoái anh đột nhiên không liên lạc với em là bởi vì bệnh của anh bất ngờ tái phát, do căn bệnh đặc biệt, anh lại không muốn nằm viện ở bên đó, sợ bị em phát hiện, cho nên anh nhờ Peter đưa anh về thành phố Penang, trên đường ra sân bay anh đã gắng sức gọi điện cho em, anh đã nói dối em rằng anh phải về Penang có việc gấp. Em không biết, lúc đó mặt anh đầy nước mắt, không nói ra được, bởi anh không biết chuyến đi này có phải là ngày vĩnh biệt của hai ta. Anh hối hận đêm trước không ôm em nhiều hơn, hối hận không đưa em đi Hokkaido sớm hơn, có thể em không biết, trước đó anh đã chuẩn bị chu đáo một chuyến du lịch định tặng em làm quà Giáng sinh, đáng tiếc là không kịp, tất cả đều không kịp.
Mao Lệ, từ đáy lòng anh muốn yêu đến tận cùng, đáng tiếc ông trời không ủng hộ, chúng ta đời này không có duyên, cuối cùng kết thúc thảm hại như vậy, thực khác xa hy vọng ban đầu của anh. Sự đã thế, anh không trách em. Xin lỗi, em yêu. Nhưng anh vẫn muốn nói, bất luận tương lai em gặp ai, nhất định em phải từ bỏ mọi nghi ngại trong lòng để yêu, tin vào tình yêu cần có can đảm hơn yêu đơn thuần, em và anh rốt cuộc là do duyên mỏng, em không tin tình yêu của anh, nhưng nếu một người luôn nhìn thế giới với con mắt hoài nghi sẽ không hạnh phúc, Mao Lệ, anh hy vọng em có thể hạnh phúc, cho nên anh hy vọng em có thể tin tình yêu, tin bản thân mình.
Anh vừa nhận được tin, kẻ thù của anh là Chương Thế Đức đã qua đời ở Penang, anh cũng rất bình tĩnh, đến bây giờ yêu và hận đều bị gió cuốn đi, tất cả đều không quan trọng nữa, tất cả!
Buổi chiều anh ra ngoài, đi bộ đến nhà xuất bản của em. Nhìn thấy cửa sổ phòng làm việc của em, anh mỉm cười. Anh cảm thấy kết thúc như vậy cũng không tồi, chúng ta từng yêu nhau nồng nàn như vậy, khi anh ra đi, em lại có cuộc sống mới, cho nên anh mới yên tâm ra đi, cảm ơn em đã ở bên anh trong đoạn cuối cuộc đời.
Ảnh viện đối diện nhà xuất bản thu hút chú ý của anh, làm anh nhớ đến bộ phim đã từng xem, trong đầu chợt nảy ra ý nghĩ, một ý nghĩ đặc biệt. Anh đi vào đó, yêu cầu chủ hiệu chụp cho anh một bức di ảnh. Ông ta tưởng anh đùa, nói mãi mới tin. Ông ta nhiệt tình đích thân cầm máy, bảo anh mỉm cười nhìn vào ống kính, nhưng anh không thể nào cười được, vậy là ông ta nói: “Anh cứ coi ống kính này là người anh yêu nhất, hãy mỉm cười với cô ấy.”
Lời ông ta rất hữu ích, anh nhìn ống kính lạnh lùng trước mắt in hình khuôn mặt mình, những kỷ niệm với em ào về như nước, anh nghĩ anh đã cười ông chủ hiệu cũng nói anh đã cười, chỉ có điều nụ cười đó về sau đọng cứng trên mặt anh, mãi không tan, anh cười đến nỗi cơ mặt run lên, nước mắt ứa ra.
Chụp xong anh nêu một yêu cầu nhỏ, hy vọng ông ta có thể phóng to bức ảnh của anh để trong tủ kính trước cửa hiệu, bức ảnh nhất định phải hướng về nhà xuất bản đối diện, không cần quá to, để một góc cũng được. Ông chủ hỏi tại sao, anh nói cô gái anh yêu từng làm việc ở tòa nhà đối diện, anh hy vọng hàng ngày có thể nhìn thấy cô ấy đi về... Ông ta nghe vậy mắt đỏ hoe, nắm tay anh mãi.
Mao Lệ, em yêu dấu của anh, hãy tin rằng anh luôn chờ em, anh biết em nhất định trở về, anh tin. Chỉ cần em xuất hiện ở bên kia đường, ánh mắt anh nhất định xuyên qua tấm kính đậu trên người em, nếu em hạnh phúc, anh cũng hạnh phúc.
K