Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341892
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.
nh tôi anh đã biết, khi đã hận là bất chấp thủ đoạn, việc gì tôi cũng có thể làm, lời tôi đã cạn, anh hãy đi đi.”
“A Tuấn, xin lỗi...” Chương Kiến Phi thực ra trong lòng cũng chẳng vui vẻ gì, lấy Triệu Mai chỉ là để ngăn cản bi kịch hận thù, nhưng hôn nhân không tình yêu có lẽ là bi kịch lớn nhất, không phải anh chưa trải qua bi kịch đó, bình tĩnh nghĩ kỹ, lòng anh lại đầy phiền muộn, có thể một lần nữa anh lại đi vào vết xe đổ.
Gió trên núi rất lớn, bóng Triệu Thành Tuấn trong làn mưa xiên ngang trông càng yếu ớt cô đơn, ánh đèn thành phố dưới chân mập mờ trong màn mưa giăng, dường như đất trời chỉ còn mình anh. Anh quả thật đã lạnh lòng, thở dài: “Anh có lỗi với tôi hay không không hề gì, chỉ cần đừng có lỗi với em gái tôi.”
Đó là điều cốt lõi anh giao cho Chương Kiến Phi.
“Kiến Phi, tôi mong anh hiểu những lời tôi nói. Mặc dù bản thân tôi hoài nghi rất cả, không tin bất cứ ai, nhưng tôi tin tình thân và tình bạn có thể xóa bỏ hận thù, tôi không có bao nhiêu lòng tin, nhưng tôi quả thực không muốn mất anh. Tôi có thể tàn nhẫn với bất cứ ai, giết người phóng hỏa tôi đều có thể làm, duy nhất với anh và Tiểu Mai tôi không thể rắn lòng, có người cho tôi là động vật máu lạnh, tôi không phủ định, nếu trong huyết quản của tôi còn có một chút hơi ấm, nhất định là dành cho anh và Tiểu Mai, hai người là báu vật quý giá nhất với tôi. Kiến Phi, tôi thực sự chẳng có gì cho anh, chỉ có một chút hơi ấm trong dòng máu lạnh...”
“A Tuấn...”
“Tôi không thông minh bằng anh, nhưng tôi đáng thương hơn anh, Kiến Phi.” Giọng anh nghẹn lại, bất luận anh từng mạnh mẽ thế nào, lúc này yếu đuối đến tội nghiệp.
Chương Kiến Phi bước lên mấy bước, nhìn anh: “A Tuấn, em sao thế?”
“Không sao, chỉ buồn thôi.” Triệu Thành Tuấn xốc lại áo khoác che giấu tâm tư, hai tay khoanh trước ngực, ngửa mặt nhìn bầu trời lờ mờ trong mưa: “Lâu lắm rồi tôi không nhìn sao, không biết có phải do tuổi tác, nhìn gì cũng lờ mờ như qua bức màn, sau khi anh và Tiểu Mai kết hôn, tôi cũng nên có cuộc sống của mình, có điều càng tới gần mục tiêu tôi càng e ngại, dường như đó là điểm cuối cuộc đời, đến chỗ đó là kết thúc cuộc sống, rốt cuộc tôi có nên đi?”
“Thực ra em định nói gì? A Tuấn, em có tâm sự chăng?” Chương Kiến Phi cảm thấy Triệu Thành Tuấn rất bất thường.
Triệu Thành Tuấn ngoảnh đi, khuôn mặt ướt đẫm, tóc đọng nước mưa, thần sắc đờ đẫn: “Anh có biết tôi định đi đâu không?”
“Em định đi đâu?”
“Không nói.”
Ngày hôm sau Chương Kiến Phi gọi điện không liên lạc được với Triệu Thành Tuấn, thư ký A Mạc cho biết anh ra nước ngoài nghỉ phép, còn đi đâu, A Mạc cũng không biết.
Ngay lập tức có người lên tiếng:
“Cho dù Duy La Phan đồng ý liên kết với chúng ta, ngân hàng cũng không thể cho chúng ta vay nhiều vốn như vậy, mấy tỷ cơ mà, rủi ro quá lớn.”
“Rủi ro lớn thì lợi nhuận lớn, huống hồ... vay vốn của chúng ta đã được Duy La Phan đứng ra bảo lãnh. Chính là cường cường liên thủ, cùng có lợi, sao lại không thể?”
Hội nghị tranh luận rất sôi nổi, cuối cùng vẫn nhất trí chọn Nam Ninh, các ủy viên hội đồng rất hiểu tính cách Triệu Thành Tuấn, nhìn chung ít khi tuyên bố, một khi tuyên bố chứng tỏ anh đã quyết định, hơn nữa không dễ thay đổi. Dù lắm rủi ro, dù tương lai khó lường, Triệu Thành Tuấn cũng kiên quyết nghênh chiến, vô số lần phải đưa ra những quyết định sinh tử thôn tính đối thủ anh cảm thấy trên đời khó có gì làm anh gục ngã, cũng chẳng có gì khiến anh sợ hãi. Anh là người đã chết vài lần, còn có gì đáng sợ!
Nhưng, đời anh có thực sự viên mãn như vậy?
Sau khi tan họp, Triệu Thành Tuấn ngồi hút thuốc một mình trong phòng, mắt nhìn vào vòng tròn đỏ trên bản đồ trước mặt, ngơ ngẩn. Chỉ có anh biết, anh thực sự muốn gì, có lẽ cái anh cần chỉ là một lý do. Vòng tròn đỏ kia trong mắt anh hình như là khởi điểm của một hải trình, hoặc là điểm cuối cuộc đời anh, anh hướng về thành phố đó như hướng về một giấc mơ đẹp, anh không kìm được nỗi nhớ, mọi nỗ lực ý chí của anh đều không xóa được nụ cười xa xăm trong giấc mơ đó, nhớ quá lâu, quá lâu, anh sợ mình không chờ được nữa...
Nếu năm xưa anh đủ can đảm
Mao Lệ rất ngạc nhiên, vì cô vừa bất ngờ nhận được điện thoại của Dung Nhược Thành. Ông hỏi thăm tình hình cuộc gặp Trương Phan, cô ấp úng, nói là vẫn đang cố gắng. Thực ra cô nói dối, việc đó hoàn toàn đã bị cô quăng sang một bên, sau khi chạy khỏi văn phòng của anh ta, cô chẳng buồn liên lạc lại, biết là không hoàn thành nhiệm vụ, cô dứt khoát gác sang một bên, cùng lắm thì xin thôi việc, chứ biết làm sao.
Giọng Dung Nhược Thành thân thiết nhỏ nhẹ, lại dặn dò nhớ mặc đủ ấm, Thượng Hải rất lạnh.
Ồ, đây là giọng sếp Dung vốn nổi tiếng nghiêm khắc ngày xưa ư? Lẽ nào đúng như Bạch Hiền Đức nói: “Tình yêu! Chỉ có tình yêu mới có thể thay đổi một con người!”
Mao Lệ sợ nhất lại nói tới chuyện này, cô vâng dạ vài câu không biết nói gì. Sau khi Dung Nhược Thành cúp máy, cô tiếp tục lang thang trên phố, lòng nôn nao. Từ sau buổi tối đó, ngư