Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.
người qua đường tốt bụng gọi giúp cảnh sát giao thông, xe lập tức được kéo đi. Mao Lệ vẫn khóc, khóc đến đầu óc mê lú không biết tại sao mình khóc, lang thang rất lâu trên đường, cuối cùng không biết về đâu, liền đến nhà Bạch Hiền Đức.
Bạch Hiền Đức nói gì cô hoàn toàn nghe không lọt, cô chỉ khóc, khóc mãi, hình như cả thế giới đều bỏ cô mà đi, trước mắt chỉ có một màu đen tối, không có ánh sáng, không có điểm cuối. Cô dốc hết sức lực cũng không thể thoát khỏi màn đêm mông lung đó, mãi đến khi kiệt sức ngủ thiếp đi.
Hai ngày sau, Mao Lệ thu dọn toàn bộ đồ đạc của mình ra khỏi căn hộ của Triệu Thành Tuấn, duy nhất giữ lại chiếc chìa khóa căn hộ mà anh đưa cho cô. Trước khi đi cô để lại mảnh giấy trên bàn trà phòng khách, trên đó chỉ viết hai câu.
Em sẽ không hận anh, bởi vì em từng tin anh.
Cũng may em chưa kịp yêu anh.
Mao Lệ
Hiệu ảnh tháng Tám
Chương Kiến Phi lưu lại Bắc Hải ba ngày. Lần này đến Trung Quốc, ngoài giải quyết việc riêng, anh còn có công việc quan trọng phải làm, mặc dù đã rời khỏi Hồng Hải, nhưng sự nghiệp của anh vừa mới bắt đầu.
Anh vốn không thích kinh doanh, sự tráo trở của chốn thương trường khiến anh chán ghét. Nhưng sau khi lăn lộn bằng ấy năm, cộng với tuổi tác đã lớn, nhìn nhận vấn đề càng khách quan, càng chín chắn hơn, Chương Kiến Phi dần dần nhận ra, người đàn ông cần có sự nghiệp, sự nghiệp đó không chỉ để thể hiện giá trị bản thân của mình, mà còn là noi gửi gắm tinh thần. Nhưng nguyên nhân thực sự khiến anh quyết tâm xây dựng sự nghiệp riêng của mình lại bắt nguồn từ trận đối đầu giữa anh với ông bác Chương Thế Đức. Khi tin tức Bác Vũ tấn công thu mua Hồng Hải lần thứ hai thông qua nội tuyến truyền đến thành phố Penang, Chương Thế Đức phẫn nộ, trong cuộc họp hội đồng quản trị, trước mặt bao người ông ta lớn tiếng mắng Chương Kiến Phi là kẻ bất tài. Chương Kiến Phi có trăm miệng cũng không biện bạch được, đành cắn răng nhẫn nhịn, đằng nào anh cũng chẳng có địa vị gì trong gia tộc này, từ nhỏ đã bị coi thường, anh đã sớm quen.
Nhưng sau đó trong tiệc mừng thọ một bậc trưởng bối, Chương Thế Đức một lần nữa mượn rượu, trước mặt họ hàng lại mắng anh, còn mắng cả Triệu Thành Tuấn, gọi anh là con chó Chương gia nuôi không, lại mắng người cha đã qua đời của anh không có mắt nuôi một con chó vô ơn để bây giờ bị nó cắn lại. Những lời đó khiến Chương Kiến Phi nổi xung, anh đứng phắt dậy, hỏi Chương Thế Đức cớ sao mở miệng là hạ nhục người khác, ngay người chết cũng không tha.
Chương Thế Đức chỉ mặt anh mắng: “Khốn kiếp! Mày lại dám bênh người ngoài, soi mói ta, cha Triệu Thành Tuấn tự tìm đến cái chết thì can gì đến ta? Ta có bảo ông ta đi chết đâu? Ông ta chết cũng chết rồi, một hèn mệnh! Năm xưa ông ta chẳng qua là con chó trong tay ta, Chương gia chúng ta đối với ông ta không bạc, ông ta điều động số vốn lớn của Hồng Hải lập quỹ riêng, ta không đưa ông ta ra tòa đã là quá tốt, ông ta chết, cha mày đã nuôi vợ con ông ta, ta cũng chẳng nói gì, ta đã chí nhân chí nghĩa như vậy, không ngờ con trai ông ta cũng là con chó, họ Triệu kia đời nào cũng là giống chó!”
Bây giờ anh đã tỉnh ngộ, hối hận, muốn làm lại từ đầu, không chỉ là hôn nhân, mà cả sự nghiệp, với tầm nhìn đủ khiến Hồng Hải thần phục!
Anh đặt tên cho công ty của mình là “Nirvana” nghĩa là “Niết bàn”, ngụ ý trải qua đau khổ đã được trùng sinh. Công ty mới nhanh chóng thành lập, không đăng ký ở Mã Lai, mà đăng ký ngay ở Nam Ninh, cũng không tổ chức bất kỳ nghi thức tuyên bố công khai nào, Chương Kiến Phi vốn hành sự kín đáo.
Trước khi đến Nam Ninh anh gọi điện cho Chương Thế Đức, yêu cầu ông ta xin lỗi anh em Triệu Thành Tuấn, không ngờ Chương Thế Đức không thèm đếm xỉa, còn giễu cợt anh, nói chỉ cần Chương Kiến Phi ngoan ngoãn cụp đuôi, ông ta sẽ niệm tình ruột thịt cho anh bát cơm ăn.
Chương Kiến Phi nhắc ông ta: “Chủ tịch Chương, chính ông đang dồn Hồng Hải vào đường chết.”
“Được lắm, tiểu tử, có bản lĩnh thể hiện cho ta xem, đừng để ta chờ quá lâu, ta lớn tuổi rồi, không biết có chờ được không, ha ha ha...”
Sự ngạo mạn của Chương Thế Đức còn hơn ngày xưa, ông ta cho Chương Kiến Phi là kẻ nhu nhược, bất tài. Trong mắt ông ta, Triệu Thành Tuấn khả dĩ hơn nhiều, tay trắng lại lập nên nghiệp lớn như vậy, nhiều lần ép Hồng Hải vào khốn cảnh, điều này Chương Gia Minh con trai ông ta không bao giờ sánh được.
Chương Kiến Phi cũng không buồn đấu khẩu với ông ta, bởi vì tất cả đang tiến triển theo đúng ý anh, công ty lặng lẽ ra đời ở Nam Ninh, sau đó lặng lẽ vươn lên. Chương Kiến Phi sở dĩ lựa chọn lập nghiệp trước tiên ở Nam Ninh, ngoài quy hoạch kinh tế của Vịnh Bắc Bộ hấp dẫn anh, quan trọng là anh yêu thích thành phố này, thích bầu trời nơi này, thích ánh mặt trời nơi này, thích con người nơi này. Ở đây có tình yêu của anh, có mộng ước của anh, có quá khứ nhiều mất mát của anh, anh vẩn vơ ám ảnh, chỉ muốn suốt đời phấn đấu ở đây.
Một dự án rất quan trọng mà công ty đang triển khai là phát triển du lịch ở Bắc Hả