Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.

a dối, sau khi chia tay, cô không phút nào thôi nhớ anh, là phụ nữ cô không thể quá chủ động, nhưng buổi chiều sau khi Triệu Mai đột nhiên đến gây chuyện, những e ngại trong cô lập tức tiêu tan. Triệu Mai gây sự nghĩa là gián tiếp chứng thực lúc đầu cô ta cố tình ly gián quan hệ giữa cô và Triệu Thành Tuấn. Vậy thì cô không thể để cô ta toại nguyện, cô đã hiểu lầm Triệu Thành Tuấn, bây giờ có thể nhún nhường chủ động một chút cũng chẳng sao.
Triệu Thành Tuấn vẫn biết Mao Lệ là người thẳng thắn, dám nghĩ dám làm, nhưng “dám làm” như thế này thì anh chưa từng thấy, anh vốn tưởng cô sẽ trút giận lên đầu anh, không ngờ tình hình lại xoay chuyển nhanh như thế, vụ ầm ĩ lại trở thành cái thang cho hai người, cô đã chủ động xuống thang, anh cũng vui lòng xuống cùng cô: “Em nghĩ kỹ chưa?”
“Nghĩ kỹ rồi.”
“Vậy thì được.”
Thực ra chỉ là Triệu Thành Tuấn không hiểu Mao Lệ, ngoài lý do muốn tái hợp với anh, Mao Lệ chủ động xuống thang kỳ thực còn nguyên nhân khác, đó là cô vốn không chịu nổi sự “khiêu khích”. Cô tuy thông minh nhưng tính ngang bướng không chịu nổi sự khiêu khích, từ bạn trai Ngô Kiến Ba của mối tình đầu đến Chương Kiến Phi sau này, lần nào không phải là do cô bị khiêu khích? Tâm lý nghịch phản mạnh mẽ trong cá tính của cô lúc này lại phát tác, Mao Lệ nghĩ, Triệu Mai đã cố chia rẽ cô và Triệu Thành Tuấn, vậy được, cô cứ việc chia rẽ, tôi sẽ sống với anh cô, sau này nếu kết hôn với anh cô, trở thành chị dâu cô, cho cô tức chết luôn!
Đương nhiên Mao Lệ không thừa nhận điều này, mặc dù cô bị một cái tát, nhưng nghĩ đến việc lại được chung sống với Triệu Thành Tuấn, nỗi giận buổi chiều nhanh chóng tiêu tan. Đúng, cô luôn ngưỡng mộ những mối tình sóng gió sinh tử trong phim, nhưng trong cuộc sống hiện thực cô không muốn trải qua sóng gió như thế cô chỉ muốn sống cuộc đời bình an, hai người, hai trái tim, mọi lời nói dù ngọt ngào đến mấy cũng không bằng được ở bên nhau.
“Triệu Thành Tuấn, em không tự cho mình là người thuần khiết, nhưng em vẫn thích tình yêu chung thủy, một khi gửi gắm vào ai có nghĩa là suốt đời không thay đổi, nếu không có nguyện vọng đó, không nên sống với nhau. Trong vấn đề này, em đã từng được bài học đau đớn, em thừa nhận trước đây em đã làm nhiều chuyện ngốc nghếch, từng bị tổn thương, cũng từng làm tổn thương người khác, em không nên mang ý nghĩ ngây thơ như vậy để yêu, nhưng con người nên có hy vọng vào cuộc đời, nếu không, sống có nghĩa gì, anh nói xem.”
“Em nghĩ được như vậy thật là hiếm.” Triệu Thành Tuấn không thể không động lòng, người nhẹ nhõm: “Anh tưởng em cho anh là kẻ lừa đảo, không bao giờ còn tin anh nữa?”
“Không đâu, Triệu tiên sinh khiêm tốn rồi, nhìn chung có thể coi tiên sinh là người tốt, tiên sinh và tôi ở bên nhau rốt cuộc xuất phát từ mục đích gì thực ra không quan trọng, cuộc đời vốn không có yêu vô cớ, cũng không có hận vô cớ, tiên sinh thấy thế nào?” Nói xong cô cười phá lên.
Triệu Thành Tuấn cũng cười: “Cảm ơn em đã hiểu như vậy. Mao Lệ, em nói muốn ở bên anh, vậy hãy đến đi, anh đợi.”
Tối đó Mao Lệ chuyển đến căn hộ của Triệu Thành Tuấn. Anh mở cửa cho cô, hai người một người đứng trong cửa một người đứng ngoài cửa, bốn mắt nhìn nhau, quá nhiều lời không biết bắt đầu từ đâu, sống mũi Mao Lệ cay cay, khoảnh khắc đó có muốn vàn day dứt, một phút trước cô còn vui như con chim én, một phút sau lại buồn bã hoang mang. Cô nhìn anh, ánh mắt kiên định, nói từng chữ rõ ràng: “Hôm nay em đến là không định lại ra đi, anh nhất định phải nói với em, anh sẽ không để em ra đi lần nữa, cả đời chúng ta sẽ bên nhau, nếu không em sẽ không bước qua bậc cửa này.”
Triệu Thành Tuấn dang tay về phía cô: “Tất cả thời gian còn lại trong đời, anh đều trao em, có đủ không?”
“Tất cả thời gian còn lại trong đời, anh đều trao em...” Một câu bình thường mà lay động tâm can, nước mắt Mao Lệ làm nhòa bóng người trước mặt, ánh đèn ấm áp từ phòng khách phía sau hắt tới, trông tựa như lưng anh phát sáng, vô số lần cô mơ thấy anh giang tay về phía cô như vậy, đó là vòng tay anh, cô lại luôn không thể chạm tới, thường bước lên một bước là rơi xuống vực thẳm không đáy, sau đó sực tình, mặt đầy nước mắt. Lúc này nhìn cảnh tượng quen thuộc, cô lại tưởng đang mơ, đắn đo không dám bước lên, sợ lại rơi xuống vực.
“Vào đi, sao còn ngây ra thế!” Anh mỉm cười kéo cô vào phòng.
Cánh tay ấm áp và mạnh mẽ vòng quanh cô, trong phút chốc cả thế giới tràn ngập hơi ấm của anh, cô không thể ngăn được nỗi xúc động trong lòng, bíu chặt lấy anh, bập bẹ: “Nói phải giữ lời.”
“Anh đã bao giờ dối em?” Anh ôm cô khư khư như tìm được báu vật đã mất, tham lam hít mùi thơm trên tóc cô: “Mao Lệ, em phải tin anh!”
“Tin, em tin!” Mao Lệ ép vào ngực anh, cảm giác toàn thân dần dần tan ra, cô biết anh không phải là người biết thể hiện, rất ít nói những lời yêu đương như vậy, nhưng anh đã nói rất trang nghiêm, từng chữ đều nóng bỏng, như đóng dấu vào lòng cô. Cô ngửa mặt nhìn anh, mắt nhòa ướt, miệng lại cười: “Anh ngốc thật không biết phụ nữ cần dỗ dành sao, nếu anh sớm nói ra chúng t