Tác giả: Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 134595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/595 lượt.
.. ngũ quan tuyệt mỹ tựa hồ như không thay đổi, cái thay đổi chính là vẻ ngây ngô dường như đã không còn, sáu năm đó cô đã thay đổi, trở thành một người con gái vừa ngây thơ vừa quyến rũ, mặc dù không có vẻ thành thục, nhưng lại càng có mị lực làm người khác hồn xiêu phách tán hơn.
"Đúng thế, bảo bối Hinh nhi của anh, là anh, là Nghiêu của em!" Anh lại tiếp tục hôn cô, giống như muốn cô nhập vào anh, theo khóe môi hôn đến mang tai, mà tiếng rên rỉ của cô, lại giống như khiêu khích anh, ma trảo tiến thẳng đến bộ ngực mơn mởn của cô, không ngừng xoa nắn vuốt ve. Quả nhiên cô đã trưởng thành rồi!
Sau khi tiếp xúc thân mật một hồi, dục vọng bị đốt nóng, cô đột nhiên cả kinh.
Lập tức hớp lấy một ngụm khí lạnh, người cũng tỉnh hoàn toàn, bàn tay nhỏ bé run run khẽ chạm vào mặt anh, vừa mừng vừa sợ ngước nhìn.
"Nghiêu?! Là anh thật sao, em không nằm mơ chứ?"
"Anh còn có thể giả sao? Trong mơ anh cũng... như vậy sao?" Anh rất hài lòng, khóe môi nhếch ý cười, một tay lại đi xuống thân thể mềm mại kia, tiến vào chỗ hai chân của cô, chạm vào da thịt non mềm, cảm ứng nhận được nhiệt độ và sự ướt át của cô, rất nhanh nó lại đứng lên.
"Nghiêu..." Cô hô một tiếng, lập tức khép hai chân lại, muốn ngăn chặn ma chưởng của anh. Nhưng cảm xúc đó lại ảnh hưởng đến toàn thân, Vương Ninh Hinh vặn vẹo thân mình, thở gấp không thôi, cảm thấy mình như bị đặt trong bể lửa, cả người bị thiêu đốt.
"Hư, đừng khẩn trương, em biết anh sẽ không làm em bị thương mà." Anh hé miệng ngậm lấy nụ hoa xinh đẹp kia, như là nhấm nháp hương vị, dùng lực vừa phải, khiến cô phát ra thanh âm đau đớn, rên rỉ.
Hô hấp của hai người bắt đầu hỗn loạn, nhịp tim cũng ngày càng dồn dập.
Hai tay cô giữ lấy bờ vai của anh, bộ ngực sữa không tự chủ vươn lên như muốn đón nhận nụ hôn của anh, nụ hoa cũng trở nên căng cứng, hơn nữa còn mẫn cảm hơn trước rất nhiều.
"Đừng... em... a... em sợ..." Cô khóc nức nở, nôn nóng bất an vặn vẹo thân mình, muốn thoát khỏi khát vọng khó hiểu và sự đau đớn kia.
"Đừng sợ, hãy thả lỏng! Mọi chuyện để anh, em chỉ cần hưởng thụ là tốt rồi."
......
"Anh... a... a... " Vương Ninh Hinh khó khăn thở hổn hển, sao anh có thể... lòng cô run rẩy không thôi, cô không thể tự quyết định, rốt cục là cô muốn anh không làm vậy nữa, hay là muốn anh...
Biết cô đã chuẩn bị tốt, anh thở một hơi thật sâu, anh đem nhiệt năng đầy nam tính chậm rãi xâm nhập vào đóa hoa kia, cắn chặt răng nói: "Ngoan! Sẽ hơi đau một chút, em phải nhẫn nại." Nói xong anh dùng lực cử động một cái, xuyên qua chướng ngại, đúng lúc cô thét chói tai thì cúi người hôn lên môi cô.
Đau đớn từ hạ thể truyền đến, hai hàng lông mày nhíu lại, nước mắt cũng nhanh chóng tràn ra khỏi hốc mắt. "Nghiêu, đau quá!"
"Ngoan... chỉ một lúc sẽ... thôi đau." Trời ơi, sao của cô lại bé như vậy.
Mồ hôi trên đầu chảy ra, đọng lại trên da thịt cô. Anh cố nén dục vọng, bàn tay di chuyển đến chỗ tiếp xúc giữa hai người mà vuốt ve, định dùng hành động này để làm cô dịu đi, anh biết đây là lần đầu của cô.
Đau đớn nhanh chóng qua đi, anh lại bắt đầu di động, khiến cô cảm thấy trong thân thể như có hàng ngàn con rận cắn xé, cô khó nhịn bắt đầu vặn vẹo thân mình. "Nghiêu..."
Anh thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhanh chóng đi vào chỗ sâu nhất trong cơ thể cô, dục vọng của anh bùng nổ, lấy hai tay cô ôm lấy thắt lưng của anh, để cô có thể nghênh đón sự tiếp xúc của anh, anh chậm rãi đưa ra, lại dùng hết sức đưa vào, trì hoãn một lúc, rồi bằng tốc độ nhanh nhất, một lần cuối cùng, cảm thụ chính mình trong cô, cảm giác rung động mãnh liệt kia...
"A... Nghiêu..." Đây là lần đầu, cô không thể áp chế phản ứng của mình, khoái cảm mãnh liệt kia, lại làm cô không thể khống chế được mà phát ra thanh âm rên rỉ cầu xin, không biết tự lúc nào, đôi chân thon dài đã ôm lấy thắt lưng anh, thậm chí không tự chủ được mà hướng về phía anh, như muốn anh nhiều hơn.
"Hinh nhi, Hinh nhi của anh..." Mặt anh đỏ lên, vừa phát ra thanh âm khàn khàn, gắt gao ôm chặt lấy cô, anh vào ngày càng sâu, càng ngày càng cuồng dã.
"Đủ rồi... Nghiêu, em chịu không nổi... a..." Vương Ninh Hinh khóc lóc cầu xin, không thể thừa nhận càng ngày càng có cảm giác thích thú, cả người bắt đầu run rẩy.
"Có thể, em có thể..." Anh lại dùng tốc độ nhanh hơn nữa, một lần lại một lần nữa, càng ngày càng sâu, càng lúc càng nhanh. Cuối cùng, anh điên cuồng hét lên một tiếng, đem tinh lực tuông vào trong cơ thể cô, hai người đồng thời tiến vào thiên đường cực lạc...
******
Diêm Tính Nghiêu căn bản không thể dừng lại, mà cũng không muốn dừng khát khao đối với cô. Khi cô vừa nhắm mắt lại, dục vọng của anh lại dâng lên một lần nữa, nhưng anh cũng hài lòng, bắt đầu lần xâm nhập thứ n.
Há mồm cắn nụ hoa ngọt ngào kia, vuốt ve bầu ngực đang dần trở nên căng cứng...
Vương Ninh Hinh mê man, má ngày càng ửng đỏ, không nhịn được phát ra những thanh âm rên rỉ đứt quãng, thân mình cũng tự động cong lên đón nhận anh.
Nhưng Diêm Tính Ng