Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.
n trai đang bày ra vẻ mặt u ám, như sắp phun lửa đến nơi, lòng Hạ Thuần trầm xuống, chẳng lẽ vừa rối nó đã nghe thấy tất cả? Chắc sẽ không đâu, rõ ràng bà đã nhìn xung quanh không thấy bóng dáng hắn mới dám gọi gọi điện thoại, trong lòng Hạ Thuần an ủi chút chút. Một khi Thân Tử Duệ đã biết tất cả những gì phía sau, bà thật sự không dám chắc con trai bà sẽ làm ra những chuyện kích động đến mức nào. . .
-------------------------------------------------------
"Mẹ, Tiểu Ức rất nhớ mẹ", Tiểu Ức bị mẹ gắt gao ôm vào trong ngực, Thân thể bé nhỏ nhẹ nhàng mà run run, trong giọng nói có chút nghẹn ngào nhưng lại mang theo hơi thở vui vẻ.
"Tiểu Ức, mẹ cũng rất nhớ, rất nhớ con nha!", Ân Tịch đem con ôm càng lúc càng chặt.
"Mẹ, kỳ thật Tiểu Ức không sợ hãi, Tiểu Ức biết mẹ nhất định sẽ đến, có mẹ ở đây, con không sợ!" Nó hấp hấp cái mũi, kiên định nói . . .
"Tiểu Ức thực dũng cảm, mẹ vẫn luôn biết, chính là Tiểu Ức của mẹ rất ngoan nha." Ân Tịch khẽ nắm giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, dùng sức mà hôn.
"Mẹ, rất ngứa, mẹ hôn Tiểu Ức thật ngứa nha!", không đến một lúc sau, Tiểu Ức liền phát ra tiếng cười đáng yêu, đã lâu rồi mẹ không có hôn nó như vậy, nó cảm giác mình như đang quay về trước kia, mẹ và bà cụ vẫn luôn hôn nó như thế, hôn nó đến mức khiến nó phải lăn lộn trên giường cầu xin tha thứ mới thôi.
Ân Tịch nhìn con gái cười vui vẻ, cô cũng nín khóc mà mỉm cười, có Tiểu Ức ở đây, cô liền cảm thấy được cuộc sống vẫn còn rất nhiều hy vọng.
Người trên thuyền nhìn thấy một màn như vậy, hoàn toàn kinh sợ, hai mẹ con không hề sợ hãi, ngược lại còn thân thiết cười vui đến ấm áp. Điều này đối với bọn họ mà nói, rốt cuộc hai mẹ con này quá thoải mái hay là nhất thời bọn họ không chấp nhận được?
Ân Tịch lại giống như bên cạnh không có người mà kể chuyện cười cho con gái, càng dẫn dắt Tiểu Ức cười ra tiếng cười thực thanh thúy dễ nghe. . .
------------------------
Trong khu vực VIP của cửa hàng, hai mẹ con đang trừng mắt nhìn nhau.
"Mẹ, vì sao mẹ lại phải làm như vậy?", Thân Tử Duệ từng chữ từng chữ phun ra, từng chữ, hắn đều cảm thấy rất đau, bởi vì người mẹ hắn yêu nhất, lại có thể giống với tất cả những bà mẹ nhà giàu kia, lấy hôn nhân của con cái làm lợi ích kinh tế.
"Tử Duệ, ta là mẹ con, sao con có thể dùng giọng điệu như vậy đến chất vấn ta chứ?", mặc dù bà có thể đoán trước được phản ứng của con trai, thế nhưng bà vẫn không thể chấp nhận được đứa con trai mình nuôi nấng hơn ba mươi năm qua vì một người phụ nữ khác lại có thể dùng giọng điệu như vậy nói với bà.
"Cũng vì mẹ là mẹ con, cho nên con mới tin tưởng mẹ, vô điều kiện mà tin tưởng, đem Ân Tịch giao cho mẹ, mà mẹ thì sao? Sao mẹ có thể đối với con trai mẹ như thế, mẹ biết rõ Ân Tịch mới là người con muốn lấy, thế mà mẹ lại lợi dụng sự tin tưởng của con với mẹ, mẹ có nghĩ tới cảm nhận của con hay không?", Thân Tử Duệ giống như tức giận không chịu nổi.
"Con đã nghe hết rồi sao, vậy mẹ cũng nói cho con. Đúng vậy, mẹ đúng như con nghĩ, vì Thân thị, ta là người làm mẹ phải đứng ra mang tiếng là người xấu xa, con nghĩ rằng ta muốn như vậy sao? con là con trai ta, chẳng lẽ làm mẹ ta lại không muốn con trai mình vui vẻ, không hạnh phúc sao? Chẳng lẽ ta muốn ép con lấy một người phụ nữ con không yêu sao? Con nghĩ rằng ta và con sẽ bằng lòng sao?"
"Nếu mẹ không muốn, thì vì sao mẹ phải làm vậy? Mẹ biết rõ làm như vậy sẽ khiến tình mẹ con chúng ta sẽ bị tổn thương không thể bù dắp được, mẹ biết rõ mà vẫn sẽ làm như vậy!", mãi đến bây giờ, hắn vẫn không muốn tin tưởng mẹ thật sự đã làm những chuyện như vậy.
Hắn nghĩ rằng Trữ thị đồng ý sau một tuần sẽ đem tất cả cổ phiếu mà họ đang giữ trả về Thân thị, là vì hắn đã tặng món quà kia, chỉ trách hắn đã nghĩ rằng những người thương nhân lão luyện này quá đơn giản.
Trữ gia sao lại cứ đắn đo mãi về phát súng và ảnh chụp kia, còn có một phần hiệp nghị của công ty mới, đó là hắn từng cùng Trữ Dịch nói là muốn thử hình thức mới, nếu Trữ Dịch ở đây, nhất định sẽ không thế này. . .
"Con cho rằng nằm trong tình thế tứ bề khốn đốn, Thân thị còn có thể thuận lợi mà phá vòng vây sao? Ba bang hội, cổ phiếu bị ảnh hưởng, Thân Tử Kiều uy hiếp, Trữ thị cố ý nhằm vào, nếu Trữ thị không rút lui, con muốn giải cứu cho Thân thị bằng cách nào? Chẳng lẽ con muốn ba con trước khi chết lại biết được Thân thị bại trong tay con, cho dù vào quan tài rồi cũng không thể nhắm mắt sao? Con muốn ông ấy phải đối mặt như thế nào với liệt tổ liệt tông gây dựng nên Thân thị? Con có thật sự vì Thân thị mà lo lắng hay không? Thậm chí con có lo lắng chút nào cho cái nhà này không nữa hả?",
Lần đầu tiên Hạ Thuần nghiêm khắc nói chuyện với con trai mình như vậy.
Thân Tử Duệ nháy mắt có chút hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, "Xử lý như thế nào là chuyện của con, hiện tại Thân thị đang ở trên tay con, chỉ cần thân Tử Duệ con chưa chết, Thân thị sẽ không phải chết!"
Hắn giống như kích động mà nói, chẳng băn khoăn xem cảm thụ của mẹ như thế nào, xoay người liền rời đi. . .
"Con đứng