Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342345

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.

nhỏ nhắn ảo não tức giận càng làm cho nó thêm ửng hồng.
Hắn nhịn không được mà cắn xuống vai cô.
“A. . . . . . . . .”Ân Tịch đau đến mức kêu khẽ.
Hắn ngẩng đầu nhìn thấy cô gắt gao cắn chặt môi mình, động tác quen thuộc này khiến cho tim hắn đập loạn lên, mùi hương quen thuộc mà xa lạ làm cho hắn xao động bất an.
“Cô đã từng có một đêm đặc biệt sao?”
Không biết tại sao, bản năng của hắn muốn biết cô có một buổi tối như vậy hay không, thậm chí hắn hy vọng câu trả lời của cô là có.
Đôi mắt thanh mỹ của cô lóe lên một tầng sáng, tựa hồ là đang cố nén nước mắt, môi cô hơi run rẩy muốn nói tiếp, người đàn ông này vì cái gì lại hỏi cô như vậy, vì cái gì phải gợi lên nỗi đau mà cô đang muốn cố gắng quên đi . . . .
“Có phải nếu tôi nói cho anh biết, anh sẽ bằng lòng thả tôi đi .”
“Nếu lấy đây làm điều kiện trao đổi thả em ra, tôi có thể đồng ý.”
Ánh mắt hai người lại lần nữa đối diện nhau, nhìn thấy cô cố nén nước mắt, tim hắn có chút đau đớn.






“Tử Duệ . . . Tử Duệ. . . ?”
Một giọng nữ kiều mị vang lên, sau khi Thân Tử Duệ nghe được liền sửa sang lại quần áo và tăng thêm khoảng cách giữa hai người, động tác vô thức này khiến cho Ân Tịch đột nhiên cảm thấy nhục nhã.
“Tử Duệ, anh khiến em tìm thật mệt chết đi, A Cơ nói anh đến đây, em thật vất vả mới thoát khỏi vòng vây của phóng viên . . . .” Cô ta đột nhiên phát hiện không khí có chút dị thường, cô nhận thấy sự tồn tại của Ân Tịch. Lông mày nhíu lại, hơi cúi đầu, bộ dáng chật vật mà lại động lòng người, nội tâm đột nhiên có một cảm giác vô cùng khó chịu.
“Tư Mục, chúng ta đi thôi.” Thân Tử Duệ chỉ thản nhiên nói một câu, cũng không muốn cô tiếp tục gây phiền phức.
Tránh việc không cần thiết phát sinh.
“Em muốn đánh cô ta?” Khuôn mặt Thân Tử Duệ tối đen lại, hắn tin tưởng những gì hắn đã thấy, lòng cô gái này cư nhiên lại ác độc như vậy.
“Tử Duệ . . . vốn là em trở lại để lấy đồ vật này nọ, thấy cô ta còn ở đây, liền cùng cô ta chào hỏi, chính là cô ta tự nhiên lại nói em câu dẫn anh, nói em không biết xấu hổ, còn mắng em là tiện nhân, vì sao lại có kẻ xấu như vậy, anh là bạn trai của em, chính là cô ta nhìn như thế nào mà bảo em là kẻ thứ ba, ô ô. . . .” Ánh mắt cô ta liếc xéo mặt cô, lộ ra môt nụ cười đắc ý.
Tề Tư Mục ẩn nấp trong lồng ngực hắn, nước mắt và thanh âm ủy khuất không ngừng nức nở, sự tĩnh lặng không giải thích của cô cùng những thanh âm nức nở của Tề Tư Mục càng khiến hắn càng thêm tức giận.
“Tôi yêu cầu cô phải giải thích với cô ấy, tôi muốn cô lập tức giải thích!” Lời nói của hắn khiến cho không kẻ nào dám có một tia phản kháng, trong thanh âm lộ ra uy hiếp trí mạng.
“Anh lấy tư cách gì mà bắt tôi giải thích sự việc mà anh không biết ngọn nguồn, anh lấy tư cách gì mà dám lớn tiếng đe dọa tôi?” Ân Tịch không chút nào sợ hãi mà nghênh diện ánh mắt của hắn kiên định mà lãnh đạm nói.
“Tử Duệ, quên đi, em không muốn gây chuyện thị phi, em nghĩ rằng cô ta bỗng nhiên sinh lòng đố kị mới làm vậy thôi, mau đi thôi, nếu có phóng viên phát hiện được thì sẽ không tốt đâu.” Tề Tư Mục kéo tay hắn.
“Thân tổng, có một đám phóng viên đang chạy lại đây, về chuyện riêng tư của Tề tiểu thư, nhanh rời đi thôi, không sẽ muộn mất.” A Cơ lãnh đạm nhìn màn khôi hài này.
“Nhớ đấy, nếu còn dám đánh người phụ nữ của tôi . . . . Thì nên nhớ rõ hỏi trước xem Thân Tử Duệ tôi có đồng ý hay không, hừ!” Hắn ném lại một ánh mắt cảnh cáo lãnh khốc trí mạng, ôm cô gái đang nức nở trong lòng rời khỏi tầm mắt của cô.
“Thân Tử Duệ . . . . Thân Tử Duệ . . . Thân Tử Duệ . . .”
Ân Tịch thầm nhì nhắc lại cái tên này, đúng vậy, người đàn ông này đã hoàn toàn quên cô, lời hứa hẹn vẫn như là thật đã sớm tan biến – không còn nữa. “Tôi hy vọng anh không phải Thân Tử Duệ mà tôi biết, anh chính là chủ tịch nắm giữ tập đoàn tài chính Thân Thị – huyết mạch của thành phố, mà không phải Thân Tử Duệ mà tôi biết.”
“Nếu em thấy đau liền lớn tiếng kêu lên đi.” Đây là câu nói đầu tiên mà hắn nói với cô.
“Nắm chặt tay của anh, nếu đau thì dùng lực xiết chặt lấy.” Đây là câu thứ hai hắn nói với cô, khi mà lưng của cô bị tra tấn giống như người tàn tật, cô thống khổ hung hăng bấm chặt vào tay hắn, mà ngay cả lông mi hắn cũng không có chút rung động.
“Tạm biệt, Thân Tử Duệ.”
Trong lòng Ân Tịch nhẹ nhàng nói, quay đầu lại nhìn thực đã không còn bóng dáng hắn nữa, cô nhẹ nhàng lau đi nước mắt đang tuôn rơi, đoạn thơ ấu ấm áp này cứ như vậy chậm rãi rời xa cô.
-----------
Về đến nhà.
“Về nhà nghỉ ngơi cho tốt.” Thân Tử Duệ nhẹ nhàng mà nói, trong giọng nói lộ ra tia mệt mỏi, khuôn mặt quật cường của cô gái kia vẫn xuất hiện trong đầu hắn.
“Em muốn anh ở lại với em, Tử Duệ, em biết bên cạnh anh có rất nhiều đàn bà, chính là cho đến bây giờ em vẫn chưa là người phụ nữ của anh, em muốn trở thành người phụ nữ của anh.”
Tay cô không an phận mà quàng lên cổ hắn, cánh môi đỏ bừng bao trùm lấy môi hắn, chủ động của cô khiến hắn có chút bất ngời.
Do dự.