Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
Ân Tịch phiền muộn dùng ngón tay rứt rứt tóc của mình, bảo cô đi cầu xin Thân Tử Duệ, đây quả là chuyện nực cười đến cỡ nào , nhưng trừ hắn ra, chẳng lẽ cô thực sự phải đi cầu bọn người kia sao?
Điện thoại vang lên, Ân Tịch nhìn thấy số điện thoại gọi đến hiển thị là số ở nhà, tim đập ình ình, sáng sớm khi tỉnh dậy đã hoàn toàn quên mất phải gọi điện báo cho cả nhà là mình không sao, hơn nữa cả đêm qua cô không có trở về, nếu như là bị bà ngoại nhìn thấy hình ảnh trên báo của mình . . . Ân Tịch không dám tiếp tục nghĩ nữa.
“A, mẹ Ân Tịch, cuối cùng điện thoại của mẹ cũng có thể gọi rồi, tại sao tối hôm qua mẹ không về nhà thế?” Tiểu Ức lại dùng ngữ khí trách móc hỏi cô.
“Tiểu Ức ngoan, tối hôm qua mẹ có việc, hai ngày nay mẹ bận rộn công việc mà, khi nào hết bận sẽ về nhà chơi với Tiểu Ức, có được hay không?” Ân Tịch cố gắng cho giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh tự nhiên.
“Có phải là Tiểu Ức lại không ngoan, cho nên mẹ không trở về nhà a? Nếu như mẹ muốn tìm ba ghẻ cho Tiểu Ức cũng nhớ phải tìm người đẹp trai yêu mẹ nha, biết không?” Nó nói như người lớn vậy, khiến cho lòng Ân Tịch càng thêm đau thắt.
Ba giờ sau, Hạ Vũ ôm một đống đồ trở lại phòng, lãnh đạm bình tĩnh nói: “Hiện tại Thân Tử Duệ đang ở khác sạn quốc tế Đại Hoành, bốn tiếng nữa hắn sẽ bay đi Pháp, bây giờ cậu lập tức thay quần áo, hóa trang cho tốt, hơn nữa thời điểm đi trên đường phải cẩn thận, cậu chỉ còn 2 tiếng rưỡi nữa thôi.”
Nhìn tốc độ của Hạ Vũ, cô cũng không dám ngơ ngẩn nữa, nhanh chóng cầm lấy quần áo thay xong, thực ra cũng chỉ là một cái quần đơn giản kiểu cách có chút khác biệt, nó rất vừa với cơ thể cô, nhìn Hạ Vũ chuẩn bị đồ trang điểm cho mình, trong lòng cô một hồi cảm động, thì ra cô còn chưa hiểu hết cô ấy.
Da Ân Tịch vốn đã trắng sáng trong veo, chẳng qua là tinh thần uể oải, nhìn liếc qua có vẻ rất yếu ớt, nhưng là chỉ vài đường chì, vài cái phất tay, khuôn mặt thanh tú của cô đã xinh đẹp vô cùng.
“Cuối cùng mình cũng hiểu được tại sao Trần Thuật lại một lòng với cậu như vậy, bởi vì không có người đàn ông nào có thể cự tuyệt cậu.” Hạ Vũ buông dụng cụ trang điểm trong tay xuống, ngay cả phụ nữ như cô cũng phải hâm mộ, huống chi là đàn ông.
Ân Tịch không nói gì, chỉ ôm cô thật chặt.
“Mình tiễn cậu qua đó, xe đã đợi ở dưới lầu.” Hạ Vũ cũng ôm cô, sau đó đeo kính cho cô, hai người hướng nhà xe đi tới.
_________***__________
Ân Tịch đi vào khác sạn quốc tế Đại Hoành, cô theo như Hạ Vũ chỉ bảo, đi thẳng đến vị trí bể bơi.
“Thật xin lỗi, tiểu thư, cô không thể đi vào.” Hai nhân viên mặc áo vét đen ngăn cô lại ở cửa khu giải trí.
“Tôi tới tìm Thân tiên sinh, phiền hai vị thông báo giùm.” Ân Tịch nói rõ.
“Ngại quá, Thân tiên sinh đang bơi, khi ngài ấy bơi lội không ai có thể quấy rầy, bao gồm cả phụ nữ.” Một trong hai người mặc đồ đen kia có chút giễu cợt nói.
Theo như ý của hắn, đàn bà muốn tìm tới đã quá nhiều, đàn bà nào, nước nào đều có cả, mục đích đều giống nhau, đó chính là câu con rùa vàng này.
“Thật sự tôi có việc rất gấp tìm ngài ấy, phiền hai vị thông báo một chút, nếu như ngài ấy không muốn gặp, tôi sẽ đi ngay lâp tức, được không?” Ân Tịch có chút cầu xin nói, đây là cơ hội duy nhất của cô, nếu như cô không biết quý trọng, cuộc đời của cô . . .
“Để cô ta vào đi!” Hắn thông qua bộ đàm nói với bảo vệ ngoài cửa.
Thân Tử Duệ thông qua máy ghi hình ở trên hồ bơi, nhìn thấy bộ dáng của cô, lộ ra một nụ cười quỷ dị.
Ân Tịch siết chặt bàn tay mình, mím miệng không dám thở, từ từ hướng phía hồ bơi đi đến, sau lưng cô cửa đã đóng chặt lại.
Một thanh âm kia vang lên, cũng chặn đứng đường lui của cô, cũng có nghĩa là cô giống như những nữ minh tinh kia, dựa vào nhan sắc để đổi lấy lợi ích của chính mình.
Mà bản thân cô cùng với những nữ minh tinh kia đâu có gì khác biệt chứ?
Vì người nhà, đúng, đúng vậy, nhưng là trong tiềm thức, ý nghĩ lày cũng chỉ là một cái cớ để lừa gạt mà thôi, trên thực tế, cô đã bán cả linh hồn lẫn thân thể của mình rồi.
“Phanh!” một tiếng vang lên, bọt nước từ hồ bơi tung tóe khắp nơi, chỉ thấy một thân thể cường tráng đang ngụp lặn trong làn nước bơi tới gần đây, cô biết, người đàn ông kia là Thân Tử Duệ.
Trong làn nước hồ bơi xanh biếc như ngọc, không gian rộng lớn chỉ có hắn và cô, thậm chí, cô có thể nghe được từng tiếng hít thở của mình, ngày càng dồn dập.
Thân thể của hắn dưới làn nước thật gợi cảm, một cỗ thân thể màu đồng rắn chắc , nhìn qua chính là . . . .
Trời ạ! Bình tĩnh lại! Ân Tịch thầm mắng chính mình, còn muốn cái gì chứ, đại họa ngập đầu mà trong thời khắc này cô còn có thể suy nghĩ đến dáng người của hắn chứ?
“Soạt” một tiếng vang lên, Thân Tử Duệ nhảy lên bờ, mà trên người hắn chỉ mặc một chiếc quần bơi bó sát, thân hình hắn nhanh chóng lộ ra trước mắt cô, thấy một màn như vậy, Ân Tịch ngại ngùng đỏ mặt, theo bản năng quay lưng đi.
Hành động biến đổi nho nhỏ này đã rơi vào trong mắt hắn, hắn không tự chủ cười khẽ một cái.
“Cô đến tìm tôi, là muốn tôi nhìn bóng