Tác giả: Mễ Nhạc
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/785 lượt.
ẹ không phải khiến con áp lực, mà chỉ là thấy có đứa nhỏ sẽ làm cho cảm tình vợ chồng các con tốt hơn”.
“Con biết”.
“Con chắc cũng thích trẻ con đúng không?”
“Dạ”.Cô so với bất kì ai càng muốn có con hơn.
“Mẹ nói với con, mẹ có một người bạn, con dâu kết hôn nhiều năm không có con, sau này nghe người ta giới thiệu một loại thuốc DÔng y, không bao lâu thì có, mẹ sẽ đi hỏi, sau mua cho con uống được không?”
“Chuyện này…”Cô có chút khó xử, nếu từ chối mẹ nhất định sẽ truy hỏi nguyên do.
“Tử Nhân, con uống thử, có lẽ sẽ rất nhanh có con”.
“Dạ vâng”.cũng chỉ có thể gật đầu thôi, nếu không sẽ làm mẹ thất vọng hơn.
Sau đó mẹ lại kể về chuyến du lịch thú vị này, hai giờ sau mới xong buổi trà chiều.
Cô về nhà, quản lí khu nhà nói cô có thư của chồng, từ nước Mĩ gửi tới, cô thay anh kí nhận.
Uông Tử Nhân nhìn bức thư, là từ Seattle Mĩ, Đây là thư gì nhỉ?
Sợ là tài liệu quan trọng, bởi vậy cô suy nghĩ không biết có nên gọi điện cho anh hay không nữa.
Trải qua hai ngày đàm phán, đến ngày thứ ba Lục Duy Đình và đối tác cuối cùng cũng ký hợp đồng, một lần nữa tập đoàn Sáng Tiên lại kinh doanh sang ngành công nghiệp điện tử nổi tiếng thế giới.
Anh cầm thắng lợi mỉm cười đi ra khỏi tổng công ty tại Tokyo, phía sau An Chí Thành cũng đi theo.
“Tổng giám đốc, chúc mừng anh.” Ở trong mắt An Chí Thành tổng giám đốc là người không có việc gì là không làm được, chỉ cần anh muốn thì nhất định có thể thành công và chắc chắn sẽ thu được lợi nhuận, đối với việc có thể làm việc bên cạnh tổng giám đốc, anh cảm thấy rất là vinh dự.
“Hôm nay không có việc nên buổi tối cho cậu nghỉ ngơi, tha hồ hẹn hò với bạn gái.” Lục Duy Đình tâm trạng rất tốt.
“Cám ơn anh, tổng giám đốc.” An Chí Thành cười tươi rói. Bạn gái của anh hiện đang du học tại Tokyo, sang mùa xuân năm sau là có thể nhận được bằng thạc sĩ. “Tổng giám đốc vui lòng chờ một chút, tôi sẽ nhanh chóng gọi lái xe đến đây.”
Đôi mắt lại nhìn qua con búp bê kimônô ở trên bàn, khuôn mặt trắng nõn, mái tóc đen dài óng ánh, mỉm cười dịu dàng, càng nhìn càng cảm thấy giống vợ mình khiến anh không nhịn được lại lấy con búp bê từ hộp ra, vuốt ve đầu nó.
Chợt phát hiện bản thân đang làm việc tự dưng lại mất tập trung, xem ra sức quyến rũ của con búp bê nhỏ này thực sự rất lớn.
Chuông cửa vang lên, Lục Duy Đình đặt búp bê lên bàn đi đến mở cửa, anh còn tưởng là phục vụ khách sạn nhưng không ngờ người đến là Lăng Dao.
Tay cô giơ lên cao một cái gì đó rồi nói: “Buổi chiều em đi thăm một người bạn cũ, cậu ấy cho em chai rượu vang, anh có muốn uống cùng không? Bởi vì một người uống rượu rất nhàm chán.”
Lục Duy Đình nhìn cô, không biết giờ phút này cô đến tìm anh là vì nguyên nhân gì?
Rất lâu trước kia anh và Lăng Dao đã không gặp nhau, nhưng từ tiệc rượu khánh thành của công ty Bách Ân lần trước tình cờ gặp lại, cô không những gọi điện thoại cho anh mà còn xuất hiện ở Nhật Bản, thậm chí bộ dáng rất thân thiết……
“Thế nào, thật sự muốn cự tuyệt em ở cửa à?” Anh hoàn toàn không có ý muốn cô đi vào khiến cô hơi xấu hổ. “Duy Đình, bạn bè với nhau uống ly rượu không được sao?”
“Mời vào.” Anh cũng muốn biết rốt cuộc cô đến đây để làm gì, bởi vậy cho cô vào cửa.
Đi vào trong Lăng Dao thấy văn kiện trên bàn, đặt chai rượu trên tay xuống cười nói: “Em đoán nhất định anh sẽ ở trong phòng làm việc, anh thực sự là người nghiện công việc nha! Ủa, trên bàn làm sao lại có một búp bê kimono đáng yêu như vậy?” Lăng Dao nói xong vươn tay muốn lấy con búp bê nhưng bị Lục Duy Đình phía sau ngăn lại.
“Không được đụng vào con búp bê kia!”
Anh đi qua cầm con búp bê kia cất vào hộp. Không hiểu sao anh không muốn để Lăng Dao chạm vào con búp bê giống vợ mình, bởi vì chỉ có vợ anh mới có tư cách chạm vào nó.
Lăng Dao bị tiếng quát của anh làm cho hoảng sợ, sau đó thấy anh thật cẩn thận cất đem con búp bê đó vào hộp.
“Ai tặng cho anh con búp bê này vậy?”
“Không ai tặng, là anh mua.”
“Anh mua á?” Lăng Dao kinh ngạc tột độ. Cô thật sự không thể tưởng tượng được anh lại có thể mua một con búp bê đáng yêu như vậy.
“Vì sao anh mua thế?”
“Thích thì mua, không cần lý do.” Lục Duy Đình đặt cái hộp sang bên, xoay người. “Lăng Dao, anh rất tò mò em tìm anh uống rượu là vì lý do gì?”
“Coi như em muốn cám ơn anh lần trước ở tiệc rượu giúp em chườm đá.”
“Anh đã nói việc đó không có gì, nếu đổi là người khác anh cũng sẽ làm như vậy.”
Vừa mới bắt đầu mà thái độ của anh đối với cô đã rất lạnh lùng, điều này khiến nụ cười trên mặt cô duy trì không nổi. “Duy Đình, anh có nhất thiết phải phân rõ giới hạn với em như vậy không? Cho dù chúng ta đã chia tay nhưng chẳng lẽ không thể làm bạn bè sao? Hay là anh vẫn còn giận em năm đó nói lời chia tay trước?”
“Lăng Dao, rốt cuộc em đang nói cái gì?”
Cô cũng không muốn lại tiếp tục đoán mò lòng anh nghĩ gì, đi đến Lục Duy Đình, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh tuấn trước mặt, vươn tay ôm lấy gáy anh, mềm mại quyến