Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.

g mua chút đồ ăn cho Tiểu Tước? Anh có muốn mua chút gì không?”
“Tiểu Tước không cần em bận tâm, anh thiếu quần lót!” Chu Tiêu la trong toilet, “Em lấy quần lót cho anh!”
Phương Dĩ nói: “Em lên lầu, anh tự ra lấy, không ai nhìn lén!” Nói xong cô nhanh chóng chuồn đi, chạy đến lầu vừa mở cửa, liền nghe thấy phía sau có tiếng bước chân đuổi theo, nháy mắt có người túm cánh tay cô. Phương Dĩ thấy Chu Tiêu khỏa thân trước mặt, vội vàng nhắm mắt: “Em không thấy gì cả!” Lại lén hé mắt, liếc về phía thân dưới Chu Tiêu.
Chu Tiêu nói: “Thất vọng sao? Anh đây liền lấy khăn tắm ra?”
Phương Dĩ lại nhắm mắt: “Em không có suy nghĩ không an phận với anh!”
Chu Tiêu bật cười, kéo cô vào nhà, quen thuộc đi tới phòng ngủ của cô nằm xuống, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Hưởng thụ Chủ nhật thật tốt, mở máy tính, chúng ta xem phim!”
Phương Dĩ nói: “Anh mặc quần áo vào trước!”
“Anh trở lại nguyên trạng.”
“Em sợ anh lạnh.”
“Vậy em tới cho anh ấm áp.”
Phương Dĩ nói: “Em vừa hết cảm, không muốn vào bệnh viện nữa.”
“Vừa hết cảm có thể sinh ra kháng thể!” Chu Tiêu không muốn nói nhảm, một tay kéo Phương Dĩ lên giường, ôm cô, hôn trán cô, hôn mắt cô, lại hôn mũi cô, cuối cùng đi tới môi, dường như hôn không đủ, hôn đến khi Phương Dĩ đỏ mặt tía tai, rất lâu mới đàng hoàng mở máy tính xem phim. Phương Dĩ rụt trong chăn, mặc cho Chu Tiêu ở trần xem phim. Chu Tiêu nói: “Rất lạnh đó.”
Phương Dĩ nói: “Ừ.”
“Thực sự rất lạnh đó.”
“Em biết.”
“Tin thời sự quốc tế năm ngoái, có người lạnh đến chết cóng.”
Phương Dĩ nói: “Anh trở lại nguyên trạng.”
“Chờ anh ấm lên sẽ trở lại nguyên trạng!” Chu Tiêu dùng sức kéo chăn ra, nhanh nhẹn chui vào. Phương Dĩ đá anh đi, Chu Tiêu nắm chân cô, cợt nhả ôm cô, vừa hôn cô vừa nói, “Ngoan, xem phim đàng hoàng.”
Phim chỉ hai tiếng, Chu Tiêu ở cả đêm. Phương Dĩ không chịu nổi ngủ mất, lúc thức dậy chỉ thấy Chu Tiêu đã mặc quần áo vào, ngồi xếp bằng ở một bên giường nhìn cô chằm chằm. Phương Dĩ ngáp: “Anh làm gì thế? Ngồi thiền sáng sớm?”
Chu Tiêu lắc đầu: “Anh đang làm một chuyện có ý nghĩa.”
Phương Dĩ ngái ngủ: “Anh muốn thoát xác thành tiên?” Dừng một chút, “Nhưng không có sấm sét, anh vẫn chưa độ kiếp.”
Chu Tiêu nói: “Không phải em nói anh không thể đẻ trứng sao?”
“Hả?” Phương Dĩ rốt cuộc mở mắt, nhíu mày nói, “Anh có thể đẻ trứng?”
Chu Tiêu nhếch môi, hơi xê dịch một chút. Lúc này Phương Dĩ mới phát hiện anh đang “luyện thần công”, giữa hai chân đang xếp, loáng thoáng có vài thứ lộ ra ngoài. Phương Dĩ bò qua, ngày càng gần, ngày càng rõ, cô “phì” một tiếng, lăn lộn trên giường: “Anh đẻ trứng rồi!”
Chu Tiêu móc trứng gà để ở giữa ra, trịnh trọng nói: “Có phải em quên gì rồi không?”
Phương Dĩ bò dậy, ôm cổ anh vừa cười vừa hôn: “Cảm ơn cảm ơn!”
Chu Tiêu nhếch khóe miệng, ôm eo cô: “Đừng kịch liệt thế, sẽ đè bể trứng gà.”






Bong Bóng Tới
Phương Dĩ dùng trứng Chu Tiêu “đẻ” chiên ốp la cho anh ăn, thực sự cảm nhận được ý nghĩa sâu xa của “tự đẻ tự tiêu”. Chu Tiêu ăn trứng chiên xong, nói: “Đưa em đi làm?”
Phương Dĩ soi gương chải tóc trong toilet: “Không cần, đi xe buýt cũng rất tiện, đi tới tiểu khu bên kia rồi đi một quãng đường ngắn. Tên Lửa tiết kiệm nói anh không làm việc đàng hoàng mê muội nữ sắc.”
“Nữ sắc? Nữ sắc của ai?” Chu Tiêu đi tới, ôm lấy Phương Dĩ từ phía sau, “Em có nữ sắc?”
Phương Dĩ nheo mắt, làm ra vẻ quyến rũ nghịch mái tóc dài một chút: “Anh nói đi?”
Phương Dĩ cười ngã nghiêng ngã ngửa, đột nhiên nghe thấy trong tiếng cười của mình xen lẫn một âm thanh khác không thuộc về cô. Cô quay đầu tìm, vừa nhìn liền thấy Đồng Lập Đông đang đứng trước tiệm đồ uống, tay cầm đồ uống nóng.
Đồng Lập Đông cười không dừng được: “Cô cũng biết mình là khỉ?”
Phương Dĩ dừng cười: “Rõ ràng tôi đang hù anh ta, cái này anh cũng không nhìn ra?”
“Không nhìn ra, tôi tưởng cuối cùng cô nhận rõ bản thân.” Chân Đồng Lập Đông bình phục rất tốt, đi đã không còn đáng ngại, mặc một chiếc áo khoác dài màu nâu đậm, ngọc thụ lâm phong*, có vẻ đạo mạo. Anh lắc lắc cà phê nóng trong tay, cười hỏi, “Uống không, tôi mời cô?”
*Ngọc thụ lâm phong: hình dung người phong độ tiêu sái, dung mạo tú mĩ.
“Không cần. Chân anh không sao rồi?”
Đồng Lập Đông xoay chân một cái, nói: “Không sao rồi. Cô về nhà à? Chu Tiêu không tới đón sao?”
“Tôi đi xe buýt.”
“Tôi đưa cô, tiện đường.”
“Sao anh biết tiện đường, lại muốn đi tìm Chu Tiêu?”
Đồng Lập Đông gật đầu như ngầm thừa nhận: “Cậu ta vẫn chưa đánh giá rượu vang đỏ tôi đưa lần trước, lần này để cậu ta bình luận một chút!”
Có người tiết kiệm tiền xe thay Phương Dĩ, Phương Dĩ cầu còn không được, sau khi lên xe cô vừa chà tay vừa hà hơi. Đồng Lập Đông chú ý tới vị trí cổ tay gần mu bàn tay cô dán một miếng băng, hỏi cô: “Sao tay bị thương vậy?”
Phương Dĩ nói: “Lần đó cứu anh bị trầy.” Mấy ngày kế tiếp, phần lớn vết thương đã biến mất, vết trầy trên mu bàn tay hơi sâu, ngày thường Phương Dĩ lại không chú