Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.
ều rất coi trọng hạng mục này, bây giờ nghĩ lại quả là có chút nhớ nhung quãng thời gian đó.
Quay người cô lại để hai người đối mặt, vẻ mặt Nghiêm Hạo vô cùng cao hứng, “Nói cho em biết một tin vui”.
“Dạ? Là tin gì?”. Mễ Giai tò mò hỏi.
“Đã bắt được Diêu Mẫn”. Hôm nay bên sở tư pháp báo tin, nói Diêu Mẫn đã bị bắt ở sân bay khi chuẩn bị rời đi, khoản tiền cô ta lấy trộm lúc trước vẫn còn một phần, qua vài ngày nữa sau khi thẩm phán xử lý xong vụ Diêu Mẫn, số tiền đó sẽ được trả về cho Vũ Dương.
“Thật sao?”. Mễ Giai vui mừng cao giọng, thật là một tin tức vô cùng tốt. “Vậy còn một người nữa đâu, không phải anh nói là có hai người sao?”.
“Tạm thời chưa có tin tức, nhưng kiểu gì cũng trốn không thoát”. Nghiêm Hạo nói thản nhiên.
“Ừm”. Mễ Giai gật gật đầu, yên tĩnh dựa vào lòng anh.
“Ngủ đi”. Nghiêm Hạo ôm cô nằm xuống, hai người ôm nhau ngủ.
Mưa dài ngày rốt cuộc đến cuối tuần cũng dứt, hôm nay lại được nhìn thấy ánh mặt trời khiến tâm trạng của Mễ Giai tốt lên rất nhiều, ở nhà buồn chán mãi cuối cùng cũng có thể ra ngoài hít thở không khí trong lành, Mễ Giai vui mừng lập tức gọi điện thoại hẹn La Lệ ra ngoài.
Đúng như Nghiêm Hạo nói, Tân Nhã gần đây bắt đầu bận rộn, ngay cả La Lệ cũng vì có việc đột xuất nên phải làm thêm cả nửa ngày cuối tuần. La Lệ bảo Mễ Giai đến chờ ở quán cà phê dưới tầng công ty, xử lý xong công việc cô ấy sẽ xuống ngay.
Mễ Giai đi bộ đến cổng công ty, cảm thấy cảnh tượng mình đi làm trước kia giống như chỉ mới hôm qua, tất cả kí ức vẫn còn mới mẻ. Quay đầu định đi đến quán cà phê đối diện, đột nhiên trông thấy một bóng dáng quen thuộc, vội vàng đi tới. Người phụ nữ mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, trên đầu đội mũ lưỡi trai, nhưng chỉ cần nhìn lướt qua, Mễ Giai đã nhận ra ngay đó chính là Bạch Lâm mà cô đã gặp ở công ty Nghiêm Hạo.
“Cô Bạch?”. Hướng về phía bóng lưng đang đi vội vã, Mễ Giai có phần không xác định gọi.
Bạch Lâm dừng bước, quay đầu thấy người đứng ở ven đường là Mễ Giai, cảm thấy hơi bất ngờ, còn có chút hoảng hốt.
Lần này Mễ Giai đã thấy rõ, cũng đã xác định, vội đi tới, bất ngờ khi gặp cô ấy ở đây, “Cô Bạch, thật trùng hợp, cô sống gần khu này ư?”. Lúc trước Nghiêm Hạo chỉ nói với cả nhà là Diêu Mẫn và một người ở phòng tài vụ lấy trộm tiền rồi bỏ trốn, không nói người đó là Bạch Lâm, vậy nên Mễ Giai cũng không hề biết thật ra người liên thủ với Diêu Mẫn chính là cô ta.
“Hả. . .”. Bạch Lâm sững sờ nhìn Mễ Giai, cô nghĩ rằng Mễ Giai sẽ gọi điện báo cảnh sát, sao giờ lại cảm thấy chỉ giống như hỏi chuyện vặt. Quay đầu nhìn bốn phía, không thấy bóng dáng Nghiêm Hạo. Nhưng vì mục đích an toàn, vẫn nên nhanh chóng rời khỏi đây, “Tôi còn có việc, đi trước”. Nói xong xoay người vội vàng rời đi.
Mễ Giai sững sờ nhìn Bạch Lâm chạy chậm rời đi, cau mày, sao cô cứ cảm thấy Bạch Lâm có vẻ kì quặc.
“Mễ Giai?”. Phía sau Mạc Chấn Huân và thư kí vừa từ bên ngoài về, vừa xuống xe liền trông thấy Mễ Giai đứng dưới tầng công ty, Mạc Chấn Huân hơi bất ngờ, nhưng ngoài bất ngờ còn không hiểu sao lại có chút vui sướng.
Mễ Giai quay đầu, thấy Mạc Chấn Huân cũng bất ngờ, mỉm cười chào anh, “Mạc tổng, trùng hợp quá, anh vừa từ bên ngoài về sao?”. Nhìn thư kí đứng bên cạnh, Mễ Giai đoán.
Mạc Chấn Huân không vui nhíu mày, gật đầu, xoay người bảo thư kí, “Cô lên trước đi, sửa lại tài liệu vừa rồi một chút, lát nữa tôi cần xem”.
Thư kí gật đầu, trước khi đi còn liếc mắt nhìn sang Mễ Giai.
“Thân thể đã đỡ hơn chưa?”. Chờ thư kí đi khỏi, Mạc Chấn Huân quay đầu hỏi Mễ Giai.
“A. . . .”. Mễ Giai có phần bị hỏi khó, hai người đã lâu không gặp, khi gặp mặt câu đầu tiên không phải đều là ‘dạo này có khỏe không’, ‘cuộc sống thế nào’, ‘có bận gì không’ vân vân, sao đến Mạc Chấn Huân lại thành ‘thân thể đỡ hơn chưa’ vậy? Dường như anh đã biết gần đây cô gặp phải một số chuyện không vui.
Thấy cô không trả lời, Mạc Chấn Huân nói thêm, “Đi thôi, chúng ta đến quán cà phê phía trước ngồi một lát”.
“Hả, không phải anh muốn lên trên đó sao?”. Mễ Giai đưa tay chỉ chỉ văn phòng ở tòa cao ốc phía sau.
Mạc Chấn Huân tức giận lườm cô, không nói gì, xoay người đi về phía quán cà phê.
“Tôi nói gì sai sao?” Mễ Giai ở đằng sau nhỏ giọng nói thầm, nhìn Mạc Chấn Huân đi đằng trước, sờ sờ mũi đuổi theo, dù sao cô cũng hẹn La Lệ ở đó, hiện tại vừa đúng lúc.
Thiếu một đoạn
Hai người ngồi xuống vị trí gần cửa sổ, phục vụ mang thực đơn tới, Mạc Chấn Huân gọi cho mình một tách cà phê, gọi cho Mễ Giai một ly trà sữa nóng, tùy ý gọi thêm một chút đồ ngọt.
Mới sớm chiều nên trong quán không đông khách, vì thế đồ ăn họ gọi rất nhanh đã được mang lên đầy đủ.
Nhấp một ngụm cà phê, Mạc Chấn Huân mở miệng hỏi, “Thân thể đã tốt hơn chưa?”
Bưng ly trà sữa còn chưa đưa tới miệng, Mễ Giai có phần sửng sốt vì lời nói của anh, sao người này luôn có những lời mở đầu khác thường như vậy. Trông cô thực sự ốm yếu lắm sao? Chắc chắn là không, trước khi ra khỏi