Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.

luyến, hẹn gặp lại”. Thấy Đới Tư Dĩnh đã đi ra đến cửa, Mị Nhi liền gọi lại nói ra quyết định của mình.
“Hẹn gặp lại”. Đới Tư Dĩnh quay đầu mỉm cười.
Đi ra khỏi bệnh viên, Đới Tư Dĩnh nhìn lên bầu trời trong xanh, hít một hơi thật sâu, hôm nay rất hạnh phúc, tựa như mọi chuyện đều được giải quyết, chỉ còn lại cuộc sống ngọt ngào mỗi ngày của cô cùng Long Ngạo Phỉ , chuyện vui vẻ nhất bây giờ chính là chuẩn bị tốt bữa tối chờ anh về hưởng thụ thế giới của hai người.
Trong tay cầm theo túi đồ ăn mới mua vừa mở cửa nhà chợt nghe chuông điện thoại reo, cô vội vàng chạy tới cầm lấy điện thoại: “Xin hỏi ai vậy?”
“Tư Dĩnh, là chị, chị rất nhớ em, ngày mốt chị sẽ trở về”. Giọng nói dễ nghe của người phụ nữ đầu dây điện thoại bên kia truyền đến, âm thanh này rất quen thuộc, Đới Tư Dĩnh sợ ngây người, điện thoại trong tay lập tức rớt xuống đất:Chị ấy đã trở về.
---
“Này, này, Tư Dĩnh, em làm sao vậy?”. Bên đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói đầy lo lắng của Tư Giai.
Hơn nửa ngày Đới Tư Dĩnh mới từ trong khiếp sợ phản ứng trở lại, tay run run cầm lấy di động, giọng nói vẫn đang run rẩy, “Chị, là chị sao? Bây giờ chị đang ở đâu?”. Âm thanh cuối cùng biến thành tiếng khóc, rốt cuộc đã biết chị vẫn bình an.
“Tư Dĩnh, em đừng khóc, chị vẫn tốt lắm”. Đầu kia điện thoại, Đới Tư Giai cũng nghẹn ngào an ủi cô.
“Tại sao chị đột nhiên lại biến mất? Chị có biết em lo lắng cho chị lắm không?” Đới Tư Dĩnh vừa khóc lóc vừa chất vấn.
“Tư Dĩnh, chị xin lỗi, rất xin lỗi, chị chỉ là bất đắc dĩ mới rời đi……”.
“Tư Giai, không nên gọi điện thoại quá lâu, có chuyện gì trở về rồi nói sau”. Tiếng một người đàn ông trẻ tuổi từ trong điện thoại truyền đến.
“Chị bây giờ tốt rồi, Tư Dĩnh, chị không thể nói nhiều, chờ chị trở về, chúng ta nói chuyện nhiều hơn? Hẹn gặp lại”. Đới Tư Giai nói xong, liền ngắt điện thoại.
“Khoan đã, chị, chị”. Đới Tư Dĩnh lo lắng kêu lên, nhưng đầu dây bên kia lại truyền đến âm thanh tít tít, vì sao chị ấy không thể gọi điện thoại, còn người đàn ông kia là ai?
Một lần nữa chuông điện thoại lại reo, Đới Tư Dĩnh rút điện thoại từ trong túi ra, trên màn hình nhìn thấy số điện thoại của Ngạo Phỉ, lòng của cô đột nhiên hoảng hốt, chị Tư Giai, Ngạo Phỉ, di động lập tức tuột khỏi tay cô rớt xuống đất.
Chị ấy đã trở về, chị ấy đã trở về, cô và Phỉ nên làm gì bây giờ? Nước mắt lập tức tràn ra nóng hổi.
Trịnh Vũ Văn vừa mở cửa ra, Đới Tư Dĩnh mặt mày si ngốc ngã vào người Vũ Văn.
“Tư Dĩnh, cậu làm sao vậy, đừng làm mình sợ, nói cho mình biết đã xảy ra chuyện gì?”. Trịnh Vũ Văn bị Đới Tư Dĩnh làm cho hoảng sợ, vội vàng giúp cô ngồi xuống sô pha.
“Vũ Văn, chị Tư Giai về đây rồi”. Đới Tư Dĩnh nhìn thấy rõ người trước mắt mình, vội vàng xông đến, khóc òa lên.
“Tư Giai đã trở về, thật tốt quá, cô ấy không có việc gì”. Đầu tiên là Trịnh Vũ Văn hưng phấn nói, sau đó lập tức nghĩ đến Tư Dĩnh cùng Long Ngạo Phỉ, không khỏi lo lắng hỏi: “Vậy bây giờ cậu chuẩn bị làm gì?”.
“Mình không biết, mình không biết, mình điên rồi, mình rất hy vọng chị ấy bình an vô sự trở về, lại hy vọng chị ấy vĩnh viễn không cần trở về, mình có phải rất ích kỷ không?” Đới Tư Dĩnh tựa vào trong lòng Vũ Văn, giọng nói mang theo đau khổ và bất đắc dĩ.
“Tư Dĩnh, không cần quá khổ sở, có lẽ, Tư Giai mang theo bạn trai cùng nhau trở về, có lẽ, mọi chuyện cũng không như những gì chúng ta tưởng tượng, bây giờ nên chờ cô ấy trở về rồi nói tiếp, không có chuyện gì không giải quyết được, nhiều lắm thì cậu và Ngạo Phỉ chia tay nhau, cậu đã nghĩ tới chuyện này chưa?”. Trịnh Vũ Văn an ủi cô.
“Vũ Văn, mình rất sợ, chị ấy nói chị ấy không hề khổ sở, nhưng mình sợ nếu chị ấy biết được chuyện của mình và Ngạo Phỉ, chị ấy sẽ hận mình, mình nên đối mặt với chị ấy như thế nào, nếu chị ấy đã bỏ trốn ra đi, bây giờ trở về, Ngạo Phỉ sẽ đối mặt với mình và chị ấy như thế nào, mình muốn không nói cho Ngạo Phỉ biết là chị ấy đã trở về đây, bây giờ mình nên làm cái gì?” Đới Tư Dĩnh thống khổ nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt chảy ra trên người Vũ Văn.
“Tư Dĩnh……”. Trịnh Vũ Văn buồn rầu nhìn Tư Dĩnh một cách bất lực, cô cũng không biết làm sao bây giờ? Một lúc sau mới thở dài nói ra: “Tư Dĩnh, đừng phiền lòng, tất cả chờ Tư Giai trở về rồi nói sau, cũng chờ cô ấy trở về tự mình nói chuyện với Long Ngạo Phỉ đi”.
Thời điểm Trịnh Vũ Văn đưa Tư Dĩnh về đến nhà, liền thấy Long Ngạo Phỉ cầm điện thoại di động, thấy bọn họ cùng nhau trở về, sắc mặt có chút khó coi hỏi: “Vì sao không mang theo điện thoại? Em có biết anh rất lo lắng không?”
“Em xin lỗi anh, di động em đã bỏ quên ở trong nhà”. Đới Tư Dĩnh nhẹ giọng trả lời, cố gắng kiềm chế nước mắt, cô đè nén không làm cho nó rơi xuống.
“Long Ngạo Phỉ, thật ngại quá, tôi đã nhờ Tư Dĩnh đi theo giúp tôi mua ít đồ, thời gian trôi qua nhanh quá”. Trịnh Vũ Văn cũng thay Tư Dĩnh che dấu.
“Tư Dĩnh, em làm sao vậy? Anh không có ý muốn trách em, là anh quá lo lắng cho em thôi”. Lúc này Long Ngạo Phỉ mới phát hiện cô có điểm khác thường, trên mặt còn vươn nước mắt.
“Ph


Ring ring