Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
tắm, trong lòng có chút lo lắng bất an…
Cửa phòng tắm đột nhiên mở ra , Hàn Cảnh Hiên vừa dùng khăn lau tóc, vừa nói: “Tư Dĩnh, anh xong rồi, đến lượt em đấy.”
“Vâng.” Đới Tư Dĩnh đáp nhẹ một tiếng, cầm áo ngủ chậm rãi đi vào phòng tắm.
Để nước chảy từ đầu đến chân, Đới Tư Dĩnh không rõ vì sao mình lại tự bức mình lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này.
Thế nhưng trái ngược với tâm tình của cô, Hàn Cảnh Hiên nằm ở trên giường với vẻ mặt chờ mong, dường như đang suy nghĩ chỉ một chút nữa thôi Tư Dĩnh sẽ nằm ở đây…
Sao lâu quá vậy? Tư Dĩnh vẫn chưa ra, Hàn Cảnh Hiên có chút lo lắng nhìn cửa phòng tắm,“Tư Dĩnh, em không sao chứ???”
“Cảnh Hiên, em không sao…em ra ngay đây” Đới Tư Dĩnh cuống quít đáp trả, rốt cuộc thế nào thì cô cũng phải đối mặt với chuyện này.
Mặc áo ngủ kín mít, Đới Tư Dĩnh đi ra, cầm máy sấy ngồi trước bàn trang điểm, chậm rãi sấy tóc, nhưng cô vẫn không giấu được vẻ bồn chồn.
“Tư Dĩnh, cuối cùng thì em cũng trở thành cô dâu của anh.” Hàn Cảnh Hiên từ phía sau ôm lấy cô thật nhẹ.
Nhẹ nhàng kéo tay cô, đưa cô đến bên giường, trong lòng Đới Tư Dĩnh thật khẩn trương, nhưng cô vẫn nằm xuống như quy củ.
Phụt! Một tiếng, xung quanh lập tức tối đen như mực, Hàn Cảnh Hiên vươn tay tắt đèn bàn, chậm rãi vươn tay hướng về phía Tư Dĩnh ……… Sau đó, xoay người hôn lên môi cô.
Thân hình Tư Dĩnh đột nhiên có chút cứng ngắc, vẫn biết cô không nên cự tuyệt, thế nhưng vẫn không tránh khỏi có chút run run…
Nhận thấy Tư Dĩnh có gì đó không ổn, động tác của Hàn Cảnh Hiên cũng dần trở lên dịu dàng, đầu chậm chậm hướng xuống phía ngực cô.
“Đừng….” Đới Tư Dĩnh ngăn anh, mặc dù cô không hề nghĩ sẽ ngăn cản, nhưng cô lại không cách nào miễn cưỡng chính mình …
Hàn Cảnh Hiên hơi ngạc nhiên, sắc mặt đột nhiên ảm đạm, rời khỏi người cô, nằm đổ sang một bên.
“Cảnh Hiên, em xin lỗi, em………………….” Đới Tư Dĩnh bối rối không biết ở thời điểm này cô nên nói điều gì?
“Tư Dĩnh, không sao, anh sẽ chờ em, chờ đến khi em hoàn toàn đón nhận anh, hôm nay anh sẽ ngủ ở phòng khách, em ngủ ngon đi…” Nhìn khuôn mặt cô tràn ngập sự bất an và đầy vẻ xin lỗi, Hàn Cảnh Hiên biết trong lòng cô vẫn còn có hình bóng Long Ngạo Phỉ, nhưng anh sẽ cho cô thời gian, sẽ để thời gian chữa lành mọi vết thương trong trái tim cô…
Nhìn Hàn Cảnh Hiên ôm chăn đi vào phòng khách, Tư Dĩnh không tự chủ được ôm chăn khóc lớn, Cảnh Hiên tốt như vậy, tại sao cô không thể tiếp nhận anh?
Đới Tư Giai ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà, hôm nay là ngày Tư Dĩnh kết hôn, nhưng cô vẫn không thể thuyết phục bản thân mình đến dự lễ cưới của em gái…
“Binh”, cửa phòng bật mở, Long Ngạo Phỉ toàn một mùi rượu nồng nặc, trên tay còn có một vết thương do bị thủy tinh cắt phải, vẫn còn nhỏ máu, lảo đảo tiến vào, ngã sấp xuống giường.
Nhìn bộ dạng thống khổ của anh, Đới Tư Giai vừa đau lòng, vừa hận, cô biết, anh say rượu vì hôm nay là ngày Tư Dĩnh kết hôn , thế nhưng chú rể lại không phải là anh, cô muôn băng vết thương giúp anh nhưng lại không cam lòng để mình chịu ủy khuất.
Bỗng nhiên Long Ngạo Phỉ xoay người, nhìn thấy Tư Giai nằm một bên, kích động vui sướng ôm lấy cô: “Tư Dĩnh, anh biết, em sẽ trở về mà, em sẽ không lấy Hàn Cảnh Hiên, em yêu anh, em không thể xa anh đúng không?”
Đới Tư Giai cười lạnh, dùng sức đẩy anh ra, quát lên giận dữ: “Anh nhìn kĩ lại đi, em không phải cô ấy, em là Đới Tư Giai .”
“Không phải, em là Tư Dĩnh , em lại gạt anh phải không? Tư Dĩnh, anh rất nhớ em, đừng lấy Cảnh Hiên, được không? Anh không chịu được….” Ánh mắt Long Ngạo Phỉ lờ đờ, ra sức lắc đầu phủ nhận, lại ôm chặt lấy cô.
Đới Tư Giai ngửa đầu cười to, Tư Dĩnh, rốt cuộc thì bây giờ, ai mới là người thế thân đây??
“Phỉ, nói cho em. Bây giờ, anh yêu ai?” Đới Tư Giai bất động để anh ôm, bây giờ cô đã hiểu được cảm xúc của người thế thân là như thế nào…
“Anh yêu ai, Tư Dĩnh, em hỏi anh yêu ai sao? Anh yêu em, anh yêu em…” Long Ngạo Phỉ đem đầu tựa vào trước ngực cô.
Nước mắt Đới Tư Giai lập tức chảy xuống, anh nói anh yêu Tư Dĩnh, vậy còn cô?? Chẳng lễ mọi điều ngọt ngào trước kia đều là giả dối sao?
“Phỉ, vậy còn Tư Giai, anh có yêu cô ấy không?” Cho dù giờ cô có chết, cô cũng muốn biết rõ câu trả lời…
“Tư Giai?” Long Ngạo Phỉ hơi nhích người ra một chút, “Tư Dĩnh, em có biết, anh đối với Tư Giai, cũng thật lòng yêu cô ấy, bằng không, anh sẽ không vì chuyện cô ấy bỏ đi mà làm khổ em, nhưng mọi chuyện đều đã qua rồi………”
Nước mắt trên mặt Tư Giai vẫn không ngừng chảy, đơn giản là bởi câu nói anh yêu cô. Những cũng bởi vì câu kia, mọi chuyện đều đã qua rồi.
“Phỉ, nếu không yêu em, vì sao còn muốn đón em về nhà?” Cô vẫn muốn biết.
“Đưa em về nhà?? Em là Tư Giai sao?” Long Ngạo Phỉ dùng sức lắc lắc đầu, nhìn rõ người trước mặt.
“Phải, em là Tư Giai, anh nói cho em biết đi, vì sao lại muốn đón em về? Nếu không còn yêu em, vì sao còn đón em về? Cho em hy vọng, rồi lại khiến em thất vọng, nếu em biết mọi chuyện như thế, em thà chọn không trở về. Ít nhất, em còn có thể ôm một chút hy vọng.” Đới Tư Giai kí