Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
ch động lấy tay giữ mặt anh, muốn anh nhìn rõ mình là ai.
Long Ngạo Phỉ lại nhắm mắt, nằm ra giường, thì thào :“Vì sao đón em về? Bởi vì Tư Dĩnh là người thiện lương, bởi vì anh thấy mình có trách nhiệm, bởi vì muốn em vui vẻ mà sống…………….”
Nhìn Long Ngạo Phỉ say rượu chìm vào giấc ngủ, khuôn mặt đầy nước mắt của Tư Giai nở một nụ cười lạnh, đây là khiến cô vui vẻ sống sao? Hai người kia đã khiến cô thương tổn, một thương tổn đau thấu tâm can, không thể diễn đạt thành lời, đã biết mọi chuyện như thế, cô còn có thể ở lại đây sao? Ở lại, cũng chính là tự mình làm tổn thương trái tim mình…
Không cần bố thí
Sáng sớm, mới rời giường, Hàn Cảnh Hiên đã ngửi thấy một mùi thơm.
“Chào buổi sáng, Cảnh Hiên, lại đây, em đã chuẩn bị bữa sáng rồi này.” Đới Tư Dĩnh thấy anh rời giường, vừa chuẩn bị dọn cơm, vừa mỉm cười chào anh.
“Chào buổi sáng, Tư Dĩnh, em vất vả rồi .” Hàn Cảnh Hiên ngồi trước bàn ăn, cũng mỉm cười chào lại cô, dường như đã muốn quên đi mọi chuyện xấu hổ tối hôm qua.
“Tư Dĩnh, ăn xong chúng ta đi mua một ít lễ vật để mang về nhà chào hỏi bố mẹ được không?” Hàn Cảnh Hiên vừa ăn sáng, vừa nhẹ nhàng hỏi.
“Tôi mà nhàn rỗi à??? Ông thật là…..” Bà Hàn bất mãn trừng mắt liếc chồng một cái, sau đó, lại kéo tay Tư Dĩnh, thủ thỉ nói: “Tư Dĩnh , mẹ nói thật, con với Cảnh Hiên cũng nhanh nhanh chút nha, cha mẹ cũng đang chờ có thằng cháu nghịch ngợm lắm rồi.”
Thân hình Đới Tư Dĩnh có chút cứng đờ, cháu nội, làm sao cô có thể cho hai người niềm vui này đây? Sắc mặt cô có chút mất tự nhiên.
“Cha, me, bọn con vừa kết hôn, cần gì phải có con sớm thế.” Hàn Cảnh Hiên cũng có chút sửng sốt, vội vàng nói thay Tư Dĩnh, anh không nghĩ đến là cha mẹ sẽ nhắc đến chuyện có con ngay trong ngày đầu tiên sau lễ cưới.
“Được, được, không nói nữa…Giờ chúng ta ăn cơm thôi… .” Bà Hàn nhìn thấy sắc mặt Tư Dĩnh có chút mất tự nhiên, còn tưởng rằng cô đang thẹn thùng .
Ăn xong bữa tối, về nhà, Đới Tư Dĩnh không nói một lời, ngồi trên ghế sôfa.
“Tư Dĩnh, em sao thế?” Hàn Cảnh Hiên ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ giọng hỏi…
“Cảnh Hiên, anh biết em không thể có con, em không biết sau này phải giải thích thế nào với cha mẹ, họ sẽ không chấp nhận chuyện này đâu.” Đới Tư Dĩnh nhìn anh, vô cùng lo lắng.
“Tư Dĩnh, đừng lo lắng, sau này anh sẽ giải thích với họ.” Hàn Cảnh Hiên an ủi cô, nhưng chính anh cũng vô cùng lo lắng, anh biết cha mẹ sẽ không chấp nhận được chuyện này.
“Cảnh Hiên, nếu anh muốn chia tay, bất cứ lúc nào em cũng sẵn sàng đồng ý .” Đới Tư Dĩnh nói, thế nhưng đến lúc nói ra, cô mới phát hiện mình không hề cảm thấy bất an lo lằng.
“Tư Dĩnh, không được nói thế, anh sẽ không chia tay với em, vĩnh viễn không bao giờ đồng ý.” Hàn Cảnh Hiên tức giận xoay cô lại, để cô đối điện với anh.
“Cảnh Hiên, anh đừng giận, em chỉ nói nếu có một ngày, nếu chúng ta bắt buộc phải tách nhau, em nhất định sẽ không liên lụy đến anh, cũng sẽ không trách anh, em sẽ cam tâm tình nguyện rời đi.” Đới Tư Dĩnh nhìn anh, vẻ mặt chắc chắn…
“Tư Dĩnh, không có nếu, dù bất cứ lý do gì anh cũng sẽ không buông em ra đâu.” Hàn Cảnh Hiên thực sự cảm thấy sợ, anh sợ sẽ có một ngày Tư Dĩnh không còn ở bên cạnh anh.
Đới Tư Dĩnh không nhắc lại. Không ai có thể đoán được trong tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, cũng như cô không thể ngờ được có ngày cô lại gả cho Hàn Cảnh Hiên.
Long Ngạo Phỉ lắc lắc đầu còn nặng nề, mở to mắt, không nghĩ mình đang ở nhà?
“Phỉ, anh tỉnh rồi ah?? Uống cốc nước này cho tỉnh táo một chút đi.” Đới Tư Giai mang một cốc nước đến trước mặt anh.
Long Ngạo Phỉ ngạc nhiên nhìn cô, nhận lấy cốc nước, uống một hơi cạn sạch. Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô biết chuyện của anh và Tư Dĩnh, cô lại dịu dàng với anh như thế.
“Phỉ, em muốn quay về nhà.” Khuôn mặt Tư Giai không có một tia gợn sóng, âm thanh dường như muốn báo để anh biết, không hề có ý muốn thương lượng.
“Em muốn đi, vì sao?” Long Ngạo Phỉ kinh ngạc, anh không nghĩ cô lại đưa ra ý muốn này.
“Phỉ, anh đừng tự lừa dối bản thân mình nữa, anh biết vì sao em muốn đi mà? Đới Tư Giai em không cần sự thương hại của anh, mà em đã biết chuyện của anh và Tư Dĩnh, anh nghĩ em còn có thể tiếp tục ở lại đây được sao? Em không cần anh bố thí tình yêu, không có anh, em vẫn sẽ sống tốt.” Đới Tư Giai cố gắng làm cho mình tỏ ra chút kiên cường.
“Tư Giai, anh không bố thí…Thật tình anh cũng muốn yêu em.” Long Ngạo Phỉ hiểu được nỗi đau của cô, nhưng thật khó khăn để mở lời.
“Chuyện này không quan trọng, anh không yêu em, anh đã có người khác, nhìn thấy anh, em chỉ càng thêm đau khổ, bây giờ em chỉ muốn sống một cuộc sống bình lặng mà thôi.” Trái tim của Tư Giai vẫn thật đau, vì dù sao người cô yêu nhất lại đem lòng đi yêu người khác, mà người đó lại chính là chị em song sinh của cô…
“Tư Giai………” Long Ngạo Phỉ vừa muốn nói, đã lại bị cô cắt ngang .
“Phỉ, không cần nói nữa, em muốn đi. Mọi thứ đã chuẩn bị hết rồi, hãy để em đi.”
Long Ngạo Phỉ thấy thái độ