Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

ểu được đó không phải là ý kiến hay vì cô biết Cảnh Hiên chắc chắn sẽ không đồng ý.
“Phải, cô rời đi, anh ấy sẽ khổ sở, sẽ thương tâm, nhưng chỉ một thời gian thôi, Đới Tư Dĩnh, cô đừng quên, tình yêu rồi dần dần cũng sẽ phai nhạt theo thời gian, vậy lúc đó hai người lấy gì để đảm bảo? Đứa con sao? Nhưng đáng tiếc cô lại không thể có được.” Hạ Thần cố ý nói những lời khiến Đới Tư Dĩnh tổn thương.
Sắc mặt Đới Tư Dĩnh càng ngày càng xấu, cô không thể phủ nhận những điều Hạ Thần vừa nói, gia đình mà không có con, đó chính là một gia đình bất hạnh, thụ tinh trong ống nghiệm cũng là một cách nhưng tỷ lệ thành công là bao nhiêu? Sẽ tốn bao nhiêu sức lực cùng thời gian?
“Hạ Thần, cô nói thật đi, cô tới đây có việc gì?” Tư Dĩnh hít một hơi thật sâu, cô không tin hôm nay Hạ Thần đến đây chỉ để nói với cô những chuyện này.
“Tôi đến để làm gì cô còn chưa rõ sao? Trong ngày cô kết hôn, tôi đã nói sẽ cướp lại Hàn Cảnh Hiên , chỉ là, bây giờ không phải là tôi cướp, mà là cô không thể không buông tay Cảnh Hiên ra để anh ấy có một “gia đình” đúng nghĩa.. Chỉ cần cô vì Cảnh Hiên mà suy nghĩ, nhất định sẽ khiến mọi chuyện tốt đẹp hơn, đúng không?”
Hạ Thần nói rõ ý định của mình là muốn đoạt lại Hàn Cảnh Hiên .
“Hạ Thần, tôi hiểu ý cô, nhưng tôi sẽ không chủ động từ bỏ anh ấy, cũng sẽ không chủ động rời đi, bởi điều đó sẽ khiến cả hai chúng tôi cùng tổn thương, Nhưng nếu có một ngày anh ấy từ bỏ tôi, để tôi rời đi thì chắc chắn tôi sẽ cam tâm tình nguyện đồng ý, không hề có ý định oán trách, để anh ấy được hạnh phúc.” Đới Tư Dĩnh nhìn thẳng vào mắt Hạ Thần, kiên định nói ra ý nghĩ của mình
“Đới Tư Dĩnh, tôi thật nghi ngờ, không phải người cô yêu là Long Ngạo Phỉ sao? Sao cô lại muốn lấy Cảnh Hiên? Cô cũng đã từng nói cô không yêu anh ấy? Nhưng cô yên tâm, sẽ có ngày tôi sẽ khiến Cảnh Hiên chủ động từ bỏ cô, cô hãy nhớ những gì cô nói hôm nay, cam tâm tình nguyện rời xa anh ấy.” Hạ Thần nghi hoặc nhìn Tư Dĩnh, cô thật không hiểu Tư Dĩnh đang nghĩ điều gì.
Lần thứ hai Tư Dĩnh lại bị dọa cho khiếp sợ, cô ấy biết Long Ngạo Phỉ? Cô ấy biết cô yêu Long Ngạo Phỉ? Vậy còn điều gì cô ấy không biết? Đột nhiên cô không khỏi cảm thấy người phụ nữ trước mặt thực sự đáng sợ.
“Không cần phải sợ hãi như vậy… Trên đời này không có gì là gọi là bí mật, chỉ cần cô làm thì sẽ có một ngày mọi người đều biết, hôm nay làm phiền cô rồi, tôi đi đây, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ còn gặp lại, nhanh thôi.” Hạ Thần nhìn Tư Dĩnh, nói xong liền tự mình đi về phía cửa, mục đích của cô hôm nay đã đạt được.
Tận đến khi tiếng đóng cửa vang lên Tư Dĩnh mới dần hồi phục được tinh thần trở lại…






Tư Giai sợ hãi
Long Ngạo Phỉ trở lại căn nhà trống rỗng, xung quanh vắng lặng, không hề có hơi ấm của con người, trong phòng ngủ, bóng dáng Tư Dĩnh và Tư Giai cứ luân phiên xuất hiện trong đầu anh, anh không hiểu tại sao anh lại rơi vào tình trạng này, cả hai người mà anh yêu nhất đều bỏ anh ra đi.
Có lẽ anh phải đến thăm Tư Giai xem tình hình cô ấy như thế nào…
Đới Tư Giai lẳng lặng ngồi một chỗ, cô về nhà đã vài ngày, cũng đã bình tĩnh suy nghĩ nhiều điều, đột nhiên hiểu rằng, hóa ra kể từ ngày cô bỏ đi, mọi chuyện đều đã thay đổi.
Người thay đổi, tình yêu cũng sẽ đổi thay, cô có thể trách ai? Có trách thì chỉ có thể trách chính mình, là tự cô đã sai, không nên lừa dối anh rằng cô đã có người khác rồi, nếu lúc trước cô thẳng thắn chia sẻ với anh, có lẽ mọi chuyện đã không như vậy, nhưng cô vẫn không thể bảo mình tha thứ cho Tư Dĩnh , tuy không thể trách em gái nhưng những chuyện vừa rồi cứ như con ma, quanh quẩn, bám riết lấy cô không rời.
Không khí lại trầm xuống, những lời khách khí vừa nói xong, hai người cũng không biết nên nói gì với nhau nữa?
“Phỉ, anh có thể nói cho em làm thế nào mà anh yêu Tư Dĩnh không ?” Đới Tư Giai đột nhiên nhìn anh, hỏi, cô muốn biết vì lý do gì mà anh yêu Tư Dĩnh đến vậy…
Long Ngạo Phỉ nhìn cô chằm chằm, anh không hiểu vì sao đột nhiên cô lại hỏi thế?
“Đừng nhìn em như thế? Em chỉ muốn biết thôi, không khiến anh khó xử chứ?” Đới Tư Giai nhìn anh, ảm đạm cười, sắc mặt vẫn vô cùng bình thản.
“Không khó xử… Từ khi em đi anh đã coi Tư Dĩnh là đối tượng để anh trút giận, anh vốn xem cô ấy là người thế thân, yêu hận nảy ra, nhưng anh biết cô ấy không phải là em, anh cũng không yêu cô ấy. Thế nhưng cô ấy cũng thật lương thiện, chỉ im lặng tự mình chấp nhận, cho đến một hôm, anh lái xe chở cô ấy, anh cố ý cho xe chạy thật nhanh để trút giận trong lòng, rồi rốt cuộc thì tai nạn cũng xảy ra, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Tư Dĩnh đã hy sinh bản thân mình để che chắn cho anh…………….” Long Ngạo Phỉ chậm rãi kể lại, nhắc lại tai nạn ấy, trong lòng anh không khỏi tràn lên một sự hối hận.
Đới Tư Giai vừa nghe vừa run sợ, tai nạn xe , tuy rằng cô biết hiện giờ Tư Dĩnh vẫn rất khỏe nhưng vẫn không kìm lòng hỏi : “Có sao không ?”
Long Ngạo Phỉ thâm trầm nói : “Sau này nghĩ lại, đối với anh, đó là ngày anh hối hận nhất. Tư Gi