Tác giả: Quân Tử Hữu Ước
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.
g Phu Tuyệt khó khăn lấy lại tinh thần, nhận một cuộc điện thoại sau đó đi đến công ty.
Trong bóng tối Quan Dĩnh thấy Thủy Băng Nhu mặt mày hớn hở từ trên xe đi ra, hơn nữa môi của cô liền giống bị sưng đỏ, kẻ ngu cũng biết trên xe mới vừa phát sinh cái chuyện gì, nhất thời trong lòng một thanh lửa giận đốt càng ngày càng vượng.
Thủy Băng Nhu vì muốn có thể nhanh nhanh tới trường, nên sau khi xuống xe liền chọn một con đường nhỏ vắng vẻ. Cô nhớ tới chuyện mới vừa xảy ra, trong mắt không che giấu được nụ cười, may mắn nhất trong cuộc đời này chính là để cho cô gặp Tuyệt người đàn ông yêu cô đến vậy.
Đi được một lát, đột nhiên bốn phương tám hướng một đám người áo đen mặt không chút biểu tình từ từ tiến gần lại Thủy Băng Nhu, vây cô ở trong một vòng nhỏ.
"Các người là ai??" Thủy Băng Nhu nghi ngờ hỏi, những người này cô chưa từng gặp, hẳn không phải là Tuyệt phái tới bảo vệ, hơn nữa nhìn biểu hiện của bọn họ là đến không có ý tốt, Thủy Băng Nhu thầm nghĩ.
"Là người đến tiễn cô về Tây thiên." Từ bên ngoài truyền tới một thanh âm lạnh lẽo, người áo đen tách ra khỏi vị trí, Thủy Băng Nhu ngẩng đầu nhìn lại, nhất thời sợ hết hồn, người đàn ông quá lạnh lùng tàn khốc! Gương mặt như được đẽo gọt, ánh mắt lạnh lẽo tựa như một thanh kiếm bằng băng đâm thẳng vào lòng người.
"Ách, tôi có đắc tội với anh sao?" Thủy Băng Nhu nghi ngờ hỏi.
"Không có, muốn trách thì trách cô là người được Hoàng Phu Tuyệt quan tâm." Người đàn ông lãnh khốc mặt không biểu tình đáp lại, mắt nhìn người áo đen bên canh ra hiệu.
Một đám người áo đen nhất thời áp sát Thủy Băng Nhu. Ngay vào lúc này, Quan Dĩnh cùng một đám hộ vệ đột nhiên hiện thân, để bảo vệ liền hình thành một vòng bao bọc vây quanh Thủy Băng Nhu.
"Giết cô gái kia." Người đàn ông lãnh khốc ra lệnh một câu, tất cả người áo đen liều mạng xông về phía Thủy Băng Nhu, phần lớn người áo đen đều chưa kịp đụng tới vạt áo của Thủy Băng Nhu liền bị ám vệ đả thương, càng ngày càng nhiều người áo đen từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới.
Mặc dù tất cả ám vệ đều là sát thủ cao cấp trải qua huấn luyện đặc biệt, nhưng ám vệ số người có hạn, trong chốc lát, phe của Thủy Băng Nhu lâm vào yếu thế.
Quan Dĩnh giải quyết xong người áo đen bên cạnh, đảo mắt liền nhìn thấy có một người áo đen từ phía sau lưng đang chuẩn bị tập kích Thủy Băng Nhu, cô lập tức muốn chạy lên chặn lại, nhưng lúc này trong đầu hiện lên tình cảnh sáng sớm hôm nay, còn có lời cảnh cáo của Quản gia đối với cô..., bước chân của cô đang muốn đi cứu Thủy Băng Nhu dừng lại, lặng lẽ núp vào một bên, yên lặng nhìn đám người áo đen kia đến gần Thủy Băng Nhu, trong mắt cô ta ý cười từ từ mở rộng.
Tại sao cô gặp được chủ tử lại có thể hưởng thụ được mọi sự sủng ái của anh ấy, tất cả mọi người xem cô như nữ vương mà cung phụng, mà tôi đợi anh ấy mười năm, anh ấy thế nhưng ngay cả nhìn cũng khinh thường liếc tôi dù chỉ một cái, một người cả đời có bao nhiêu cái mười năm? Tên kia nói không sai, muốn trách thì trách cô là người chủ tử quan tâm nhất, chỉ cần cô biến mất, tôi mới có cơ hội tiến vào trong lòng của chủ tử, trong lòng Quan Dĩnh phẫn hận thầm nghĩ.
Mắt thấy người áo đen kia chuẩn bị dùng đao bổ vào Thủy Băng Nhu, đột nhiên hắn ngưng hành động, trong mắt lóe lên không thể tin, sau đó từ từ ngã xuống đất, ngay sau đó Thủy Băng Nhu bị kéo vào một khuôn ngực quen thuộc, nhất thời trước mặt bỗng tối sầm, mất đi ý thức.
Hành hạ ngọt ngào (Thượng )
Trong lâu đài bình thường luôn tinh thần phấn chấn, lúc này không khí có thể nói là khẩn trương tới cực điểm, bởi vì tiểu thư vốn là sáng sớm hôm nay thật vui vẻ ra cửa thế nhưng được ông chủ bồng trở về trong tình tạng hôn mê, những người hầu cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, bọn họ có thể cảm nhận được sự tức giận cùng lo lắng của ông chủ, một đám bác sĩ ra ra vào vào trong lâu đài, ông chủ từ lúc ôm tiểu thư vào phòng sau đó liền không thấy bóng dáng, tất cả mọi người rất lo lắng cho vị tiểu thư lương thiện lại hoạt bát này.
Trong phòng của Thủy Băng Nhu, Hoàng Phu Tuyệt ở một bên lo lắng đi tới đi lui, trong mắt bén nhọn thâm trầm có nổi lên cuồng nộ.
"Chuyện gì xảy ra? trên người của Nhu nhi một vết thương cũng không có, đầu cũng không có bị đụng vào, tại sao cô ấy lại đột nhiên hôn mê?" Giọng điệu của anh trầm thấp hơn nữa căng thẳng, trong lúc vô hình tạo ra áp lực vô cùng lớn đối với mười bác sĩ đang ở trong phòng.
"Đây. . . . . ." Một đám bác sĩ mặt ủ mày ê, ông chủ vẫn chưa để bọn họ khám để chuẩn đoán chính xác bệnh cho tiểu thư, làm sao họ có thể cho ra kết luận hơn nữa còn phải nhanh chóng đưa ra phương thuốc chữa khỏi bệnh, đây không phải là làm khó bọn họ sao? Hơn nữa nhìn bộ dạng của ông chủ giống như cũng tính toán không có để cho bọn họ kiểm tra toàn diện cho tiểu thư, đã sớm nghe nói ông chủ đối với tiểu thư là siêu cấp tham luyến muốn giữ lấy, không nghĩ sẽ tới loại trình độ này, vì vậy tất cả mọi người lựa chọn trầm mặc, lo lắng sơ ý một chú