Tác giả: Liên Liên
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341112
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1112 lượt.
>“Anh sao lại?" Sớm khống chế được người con gái, thực thành thạo với thân thể của con gái như anh, căn bản không đem sự phản đối của cô đặt vào mắt.
Không cho anh biết đáp án, anh tuyệt đối không cho cô hoàn toàn thỏa mãn.
Anh muốn cô biết, cô tuyệt đối phải nghe lời mình.
“Không cần tra tấn . . . . . . Mau cho em. . . . . . Em muốn! Em muốn. . . . . ." Hồng Diệp không ngừng vặn vẹo mông đẹp, giọng nói như van vỉ cầu xin, đối với việc anh không chạy nước rút trong cơ thể, cảm giác vô cùng dày vò.
“Em muốn cái gì?" Đáng chết! Tiểu yêu tinh đáng ghét, dám động đậy như vậy? Mồ hôi trên trán của anh đã to như hạt đậu, thiếu chút nữa nhịn không được.
"Mau động ! Em muốn anh động!" Cô bất chấp sĩ diện, khàn giọng yêu cầu .
“Em chưa nói có thoải mái hay không." Hai tay gắt gao chế trụ cái mông của cô, không cho cô lại động đậy, bởi vì việc này chính là hình thức mời mọc cũng như ép buộc anh.
"Thực thoải mái, bằng không em. . . . . ." Tại sao phải rên rỉ chứ . . . . . .
Hồng Diệp lời còn chưa nói xong, Tư Đồ Tĩnh đột nhiên ở trong cơ thể cô muốn rút ra, " Động thế này thì sao?"
“Á! Không phải !" Hồng Diệp kinh hô, thiếu chút nữa muốn khóc lên, vội chụp lấy bàn tay chàng trai đang chế trụ cái mông mình, chỉ sợ anh thật sự rời đi khỏi chính mình.
“Vậy rốt cuộc muốn sao lại? Em nói rõ ràng, anh mới biết được nên làm sao lại."
"Ai da. . . . . . Em muốn anh tiến vào !" Mặc dù anh đã biết rõ còn cố hỏi, nhưng cô vẫn không thể thật sự ghét anh, chỉ có thể nũng nịu phản đối.
"Như vầy phải không?" Tư Đồ Tĩnh đột nhiên mạnh mẽ thúc mạnh, lại nhanh chóng rút ra.
"Sao lại chỉ có một chút? Nhiều hơn nữa vài lần đi! Dùng sức một chút. . . . . . Em đang muốn chết. . . . . ." cái miệng nhỏ nhắn của Hồng Diệp không ngừng tràn ra thanh âm khát vọng ngâm nga, khuôn mặt đỏ lên quyến rũ, mềm mại yêu cầu người yêu hãy hoàn toàn giữ lấy. Cô hai tay để trên vách tường, hai vú theo thân thể của cô không ngừng chuyển động lên xuống. . . . . .
"Tiểu yêu tinh, em thật mê người!"Có được đáp án mong muốn, anh mới thả lỏng dục vọng, phóng đãng rong ruổi ở trong cơ thể cô.
“A! A Tĩnh. . . . . . Đúng! Chính là chỗ đó. . . . . ." Cô mê muội đi giống như thân thể chỉ có thể mặc cho chàng trai từ phía sau rong ruổi, ý thức theo gia tốc luật động mơ hồ, chỉ còn cái miệng nhỏ nhắn không ngừng tràn ra âm thanh vô nghĩa .
Rốt cuộc khống chế không được thân dưới, Tư Đồ Tĩnh chỉ có thể càng thêm ra sức hướng vào nơi ướt át lại nhanh tiến vào, mặc cho cô lệ rơi đầy mặt rên rỉ, cầu xin.
Anh ở bên tai cô thôi miên, muốn cô rộng mở chính mình." Em cái gì cũng đều đừng giữ lại nữa, chỉ cần đem chính mình giao hết cho anh là được rồi."
"A Tĩnh. . . . . . Hãy tha cho em đi. . . . . ." Cô tại lúc cao trào điên cuồng kêu khóc nỉ non.
“Anh sẽ làm cho em sung sướng!" Tư Đồ Tĩnh giữ lấy cặp mông rất tròn của cô, thẳng tiến vào lần cuối cùng.
Rốt cục, ở thật sâu trong cơ thể cô phóng xuất ra chất lỏng nóng rực. . . . . .
Đắm chìm trong bể tình ái Hồng Diệp rốt cuộc không chịu nổi cuồng dã vui thích, kích thích qua đi, trước mắt tối sầm, ngất đi trong màn sương mù tràn ngập trong phòng tắm.
Tình cảm mãnh liệt trào dâng, chính thức bao phủ lấy cô.
Lạnh lẽo, cảm giác khó chịu từ mí mắt truyền đến, khi cô mở mắt ra, đã nhìn thấy Tư Đồ Tĩnh đôi mắt đen sâu thẳm đang nhìn mình.
“Em . . . . ." Đầu của cô còn chưa nhớ lại việc xảy ra trước khi ngt .
“Em vừa mi ngt xỉu." Ở trong trong bồn tm to nh vậy, hai ngời vẫn còn đang ngm mnh trong nc m, T Đồ Tĩnh đang m ly ngời yu, ni đơn giản
“Ừ." C gật đầu, ni khng ra lời.
Ấm p hơi thở phả ln khun mặt c, hnh ảnh hai ngời lúc trc vừa mi hoan i ging nh ngựa chạy trc đèn, ở trc mt c xẹt qua một lần.
“Thế sao?" Chàng trai đáp nhẹ, mở lớn đôi mắt đen láy nhìn cô, không hiểu cô vì sao lại kết luận như vậy.
"Mẹ em không cho trở về, nói em sẽ không tìm được anh, mà dù có tìm được, cũng sẽ không được anh yêu, em chỉ phí công thôi . . . . ." Đùa bỡn với ngón tay bạn trai, Hồng Diệp chợt nói đến chuyện này, cảm xúc cũng rất kích động, "Bọn họ đến bây giờ còn chưa tin. . . . . ."
Anh nâng cằm của cô lên, dùng môi ngăn chặn môi của cô, không cho người yêu nói tiếp.
Hai người quấn quít lẫn nhau, chia sẻ nước bọt trong miệng lẫn nhau, cho đến khi Hồng Diệp thở không nổi, anh mới chậm rãi buông cô ra.
"Đang vui vẻ, đừng nói đến chuyện không vui." Tư Đồ Tĩnh không muốn nghe những lời làm cho nội tâm anh cảm thấy áy náy .
“Vâng." Hồng Diệp gật đầu, lộ ra nụ cười ngây ngô.
Nhìn thấy giai nhân đáng yêu như vậy, Tư Đồ Tĩnh trong lồng ngực chợt đau đớn. Cô thật sự rất tin tưởng mình. . . . . .
"Chúng ta phải mỗi ngày đều hạnh phúc như vậy nha!" Nắm chặt bàn tay to của người yêu, Hồng Diệp ở trong làn hơi nước mong tâm nguyện.
“Anh cũng hi vọng như vậy." Tư Đồ Tĩnh chân thành hưởng ứng.
Có cô gái nhỏ bên cạnh, anh cảm giác mình ham muốn không đủ, tựa hồ càng ngày càng thêm mê luyến