Tác giả: Liên Liên
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1108 lượt.
cam đoan của người yêu, cô mới miễn cưỡng mở mắt ra, dùng ánh mắt đáng thương nhìn anh.
"Đương nhiên, bộ dạng này của em chỉ anh mới có thể nhìn thấy." Anh bỏ nhỏ lời thề son sắt ở bên tai cô hứa hẹn.
Cô tuy rằng cảm thấy thẹn thùng, nhưng khi thấy anh cực lực cam đoan, trong lòng lại có cảm giác ngọt ngào dâng lên.
"Thật sao . . . . ." Cô nhìn Tư Đồ Tĩnh làm nũng, nhưng trong đáy mắt, tận đáy lòng đã sớm tràn ngập niềm tin và sự quyến luyến.
Xác định cô gái nhỏ không còn kinh hoảng nữa, anh mới tiếp tục hôn cô, muốn mút hết ngọt ngào trong miệng cô.
"Ưm. . . . . ." Cấu chặt vào đôi vai dày của anh, cô nhiệt liệt hôn anh, dường như cô nghĩ rằng chỉ có những động tác mãnh liệt như vậy mới diễn tả được hết kích động trong lòng cô.
Chỉ có hôn nhau mãnh liệt như vậy, cô mới có thể xác định anh là của cô.
Cũng chỉ có Tư Đồ Tĩnh, mới có thể cởi bỏ đi quần áo của cô, làm cô đắm chìm trong sự ấm áp của mơ ước, không thể khống chế nổi mà rên rỉ. . . . . .
Trước khi gặp được anh, cô không biết chính mình đã làm gì, đã trải qua cuộc sống sao lại, chỉ có cùng anh ở chung một chỗ, cô mới cảm giác mình dường như đang thực sự được sống.
Không ngờ Hồng Diệp là một cô gái vừa hồn nhiên lại gợi cảm như một phụ nữ? Tư Đồ Tĩnh có chút ngạc nhiên, xốc chiếc váy của cô lên, ngón tay thâm nhập vào trong quần lót của cô, mới phát hiện nơi đó sớm đã ướt đẫm rồi.
Ngón tay của anh bắt đầu vào bên trong nơi ướt át của cô, vách ngăn co dãn thật sự rất chặt khít .
"Ưm a. . . . . ." Tiếng rên rỉ càng lúc càng lớn.
Không biết từ khi nào, chiếc eo của cô đã kết hợp với chuyển động của ngón tay anh mà lắc lư theo,đôi mắt ngập nước hàm chứa vô hạn xuân ý.
Khi anh thuần thục âu yếm, toàn thân cô trống rỗng mềm nhũng, đã muốn tiếp nhận của anh tiến vào.
Đem cô gái nhỏ tựa hẳn vào trên bàn làm việc, anh kéo quần lót của cô xuống, đem dục vọng nam tính gắng gượng đã lâu không hề do dự đưa vào hoa huyệt nóng ướt .
"A!" Hồng Diệp hai tay cầm chặt mép bàn, cắn chặt răng, muốn khống chế kích động của mình .
“Nơi đó của em quá nhỏ, chân mở rộng ra một chút. . . . . . Như vậy anh rất khó đi vào!" Chế trụ trên bắp đùi tuyết trắng của cô,trên trán Tư Đồ Tĩnh đã bắt đầu đổ mồ hôi.
Không biết đã bao lâu, trời đã hơi tối, gió đêm lạnh theo khe cửa sổ len lỏi vào, nhưng một chút mát lạnh kia cũng không thể sánh bằng cái nóng trong cơ thể của hai người, Tư Đồ Tĩnh đã tách hai chân của cô ra thêm một chút nữa, một hơi đem dục vọng nam tính của mình đâm vào chỗ sâu nhất của cô.
Hồng Diệp đau đến nước mắt tuôn trào, nhưng cô không chịu bảo anh ngừng, vì cô muốn thừa nhận sự tất cả của anh.
"Còn có thể tiếp tục không?" Anh dùng ánh mắt lo lắng chăm chú nhìn cô.
"Chậm một chút thì tốt rồi, đừng lo." Hai tay bấu víu trên bờ vai anh, toàn thân cô đều dựa vào trên người anh,mong muốn giảm bớt sự đau đớn của thân thể như bị xé nứt này.
“Thật sự có thể tiếp tục chứ?" Mồ hôi từ trán Tư Đồ Tĩnh chảy xuống, ôm lấy đôi mông đẹp của cô, chậm rãi cắm rút ở lối vào nhỏ hẹp của cô.
Hai người quấn quít lấy nhau, hơi nóng từ trên hai người tỏa ra.
"Không tồi . . . . ." đâm vào theo quy luật vào người cô một lúc, mồ hôi không ngừng tuôn ra từ trán của cô, thân thể cũng không ngừng lay động. . . . . .
Đối với sự xâm chiếm và quấn quít của người yêu, Hồng Diệp hai tay níu chặt lấy bả vai anh, tâm tình vô cùng hỗn loạn.
Chưa từng nghĩ tới việc tư thế thân mật như vậy lại đã sớm phát sinh .
Cô chỉ có thể bám chặt vào anh, mặc cho anh đang ôm lấy chính mình, để mặc anh đâm vào, cảm giác đau đớn ban đầu đã nhanh lúc hai người ái ân mà trở nên tê dại . . . . .
"A Tĩnh. . . . . ." Hồng Diệp tựa đầu vào cổ của anh, hai mắt khép chặt, cái miệng nhỏ nhắn vô lực rên rỉ tên của người yêu.
Tư Đồ Tĩnh bất vi sở động, liên tục thẳng tiến thắt lưng, dùng sức mà đâm vào.
"Ưm . . . . . A. . . . . ." Cô vô lực ngửa đầu, tiếng rên rỉ không ngừng từ đôi môi cô phát ra, giữa hai chân bộ vị ái ân cũng bắt đầu truyền ra tiếng vang ma sát . . . . . .
Hồng Diệp đỏ bừng mặt, lại không biết nên phản ứng thế nào.
Đối với lần đầu hai người giao hoan lại có thể đạt tới trình độ này, Tư Đồ Tĩnh cũng rất hưng phấn."Đừng thẹn thùng! Tất cả đều giao hết cho anh đi."
Anh thưởng thức vẻ mặt phức tạp của cô gái nhỏ, nét mặt kia vừa thẹn thùng, đau đớn, sung sướng, thật sự là xinh đẹp cực kỳ, làm cho anh luyến tiếc di dời ánh mắt.
"A. . . . . . Nhanh một chút nữa. . . . . ." Hồng Diệp cảm giác mình bị sự luật động mãnh liệt bức cho phát điên, ý thức không khống chế được, không thể suy nghĩ được gì, không biết mình hiện tại đang có bộ dáng gì. . . . . . Vì sao không phát điên luôn đi?
Mồ hôi to như hạt đậu lăn từ cổ xuống, xuyên qua khe ngực của cô. . . . . .
Hai vú của cô theo chuyển động đâm vào của người đàn ông mà không ngừng lắc lư, tầm mắt mê mang đi bởi vì cảm giác trong cơ thể vừa thống khổ vừa khoái nhạc,tiếng rên rỉ phát ra cũng càng ngày