XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1018 lượt.

ị nghiêng về một bên, sắp rơi đến nơi.
“Cẩn thận chứ!” Hành động của An Lạp khiến tôi được một phen thót tim, tôi lo lắng hét lên rồi vội vàng chạy bổ lên để giành lấy món ăn của tôi. Đó là bảo bối của tôi! Tâm huyết của tôi, hi vọng của tôi tất cả đều nằm ở trong đó, nếu có chuyện gì xảy ra thì tôi không chịu nổi đâu!
“Ôi dào! Xin lỗi nhé, bị trượt tay.” An Lạp cười thích thú nheo mắt với tôi, “Nhưng cứ yên tâm đi, tay của Nhị Bân rất nhanh nhẹn, nhìn xem, chẳng phải đã đỡ giúp cô rồi sao?” Đúng, Nhị Bân đã đỡ được, nhưng hình trái tim mà tôi tạo ra sẽ bị phá hỏng mất! Lúc đầu nó có hình trái tim đẹp như vậy, bây giờ bị lắc đi lắc lại nhão nhoét thành một đống. Tâm huyết của tôi, bị phá hoại như thế sao! Nhìn món ăn đã chẳng còn ra cái hình thù gì nằm trên tay của Nhị Bân, lòng tôi thắt lại. Tôi nắm chặt nắm đấm, chiếc hộp nhỏ nằm trong lòng bàn tay bị bóp mạnh khiến tay tôi đau nhói, nhưng chút đau đớn này thấm tháp gì so với nỗi đau trong trái tim tôi!
“Ô hô hô...sao thế?” An Lạp làm bộ làm tịch tiến lại gần tôi, “Ôi chao, sắp khóc rồi à? Đừng khóc đừng khóc, trả lại cho cô, trả lại cho cô này! An Lạp nắm lấy tay tôi, nhét mạnh cái bát thức ăn nhão nhoét vào trong tay tôi. Nhưng tôi chưa kịp phản ứng gì thì cô ta đã bỏ tay ra.
Tôi trợn trừng mắt, nhìn món ăn tôi bỏ bao công sức làm giờ bị rơi be bét trên sàn nhà, rơi bộp một tiếng. Đầu óc tôi trỗng rỗng.
Hỏng rồi sao? Món ăn mà khó khăn lắm tôi mới nấu được, chỉ trong chốc lát bị làm rơi hỏng rồi sao? Thật là bị rơi hỏng rồi, bị đánh rơi một cách không thương tiếc, không chút do dự! Những quả nho khô lúc nãy khó khăn lắm mới lấy được giờ lăn vung vãi trên sàn nhà, màu xám của nó đã lẫn với màu của rác nằm trên sàn nhà. Trái tim của tôi, trong con mắt của bọn họ lẽ nào cũng chỉ giống như đống rác kia thích giẫm đạp lúc nào thì giẫm sao? Đó là tâm huyết của tôi! Tôi đã đem cả tấm lòng, cả tương lại của tôi hoà quyện vào trong đó, nó chính là trái tim của tôi, nhưng bây giờ lại bị đối xử như vậy! Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?!
“Sao... sao cô có thể như vậy!” Tôi tức giận hằn học nhìn An Lạp, nếu như ánh mắt có thể biến thành vật thể hữu hình, tôi không biết rằng người của An Lạp đã bị đâm cho bao nhiêu lỗ rồi!
An Lạp nhíu mày, làm điệu bộ đáng thương nói với tôi: “Bạn Đậu Tương, tôi trả lại cho cô đấy chứ, kết quả là cô lại không cầm cẩn thận, việc này chẳng có liên quan gì đến tôi hết.”
Đúng, đúng thế! Tất cả chẳng liên quan gì đến cô cả! Nói cho cùng thì đều là lỗi của tôi! Tôi đã quên mất bản thân mình là ai, tôi đã quên rằng Tống Chân Hi là người như thế nào. Mặc dù tôi dám hi vọng giành được cậu ấy, nhưng ông trời quả là có mắt, dù tôi có viên kẹo phép thuật, nhưng vẫn không thể nào chống lại được ý trời! An Lạp đâu có sai? Tất cả đều là do lỗi của tôi!
Trên sàn nhà cáu bẩn vương đầy những vụn thức ăn, làm mất đi màu sắc vốn có của nó. Tôi từ từ quỳ gối xuống, không buồn để ý đến những lời lẽ chua ngoa của An Lạp, trong mắt tôi chỉ hiện lên một đống “hỗn tạp”. Đó làm món ăn mang cả niềm vui và hi vọng của tôi. Niềm vui và hi vọng, đó là cái gì? Bây giờ trong cái đống hỗn tạp đó đã không thể phân biệt được đâu là hình dạng thực sự của món ăn nữa, tôi chỉ nhìn thấy sự bi thương và tuyệt vọng.
Chiếc hộp nhỏ trong tay dường như nóng bừng lên, cảm giác nhói đau ở trong lòng bàn tay truyền đến tim. Viên kẹo phép thuật? Viên kẹo phép thuật có thể mang lại hạnh phúc? Đến cơ hội để sử dụng nói ông trời cũng cắt đứt, dù là viên kẹo có phép thuật đi chăng nữa thì cũng có tác dụng gì? Viên kẹo thần kì như vậy, thực ra chỉ đến để trêu chọc tôi thôi.
Đột nhiên, tôi muốn cười, cười trước sự giỡn cợt của ông trời với tôi, cười bản thân không biết tự lượng sức mình! Tôi từ từ đứng dậy, khoé môi tôi mấp máy, tôi muốn cười, nhưng tại sao khoé miệng tôi không nhếch lên cười được nhỉ?
Cửa ra ở đâu? Tôi muốn ra khỏi đây, tôi không muốn đứng ở đây chờ đợi nữa, thế giới ở đây không phải là thế giới của tôi. Thế giới của tôi ở đâu? Ai có thể nói cho tôi biết được không?
Tôi lảo đảo bước đi, không cần biết là đâm phải những thứ gì nữa, trong mắt của tôi chỉ có hình ảnh chiếc cửa. Rời khỏi đây, rời khỏi đây...
“Đậu Giáng, cậu sao vậy? Có chuyện gì vậy?” ở cửa lớn, tôi bị chặn lại. Định thần lại, thì đó là Tống Chân Hi. Trong tay của cậu ấy cầm một xấp tài liệu, nhìn bộ dạng thì chắc anh chàng lớp trưởng này vừa bị thầy gọi đi thống kê tài liệu, đúng là một lớp trưởng vĩ đại và bận rộn, khiến người ta phải ngưỡng mộ...
Tôi lắc lắc đầu, gắng gượng kéo khoé miệng lên, hi vọng có thể nở được một nụ cười: “Tôi không sao, tôi không sao cả. Tôi thì có chuyện gì được chứ?” Tôi không muốn mang thêm phiền phức cho Tống Chân Hi nữa, tôi cũng không xứng đáng để có quyền mang thêm phiền phức cho cậu ấy!
Có lẽ tại nụ cười của tôi hơi méo mó, nên Tống Chân Hi khẽ chau mày, nhìn tôi nói: “Đậu Giáng, vẻ mặt của cậu không được khoẻ cho lắm. Có chuyện gì vậy? Tôi có thể giúp cậu được không?”
Nhìn dáng vẻ quan tâm của Tống Chân Hi, khiến tôi