Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1004 lượt.
i như thế nào!”
Vẻ mặt thần kẹo căng thẳng rút từ trong chiếc túi lớn trước ngực ra một chiếc kẹo mút to, nếu như tôi không nhìn nhầm, đó làm một cây kẹo mút bảy màu khổng lồ! Ồ, nhìn hình dáng của nó... đây không phải là vũ khí của bà ta chứ?
“Bảo vệ kẹo là nhiệm vụ vĩ đại của thần kẹo!” Thần kẹo giơ cao chiếc kẹo mút lên, ngẩng đầu lên trời hét to, “Các bảo bối của ta, người bảo hộ vĩ đại của các con đến rồi đây!” Một quầng sáng bảy màu từ xung quanh quyện vào với nhau, bóng dáng của thần kẹo dần dần mất hút.
Tôi vội vàng nhảy cẫng lên nhìn theo bóng dáng đang khuất dần trong bầu trời đêm của bà ta hét lớn: “Này! Thần kẹo, bà còn chưa nói cho tôi biết tác dụng thần kì của viên kẹo này mà!”
“Nó sẽ giúp con giành được hạnh phúc. Chỉ cần người con trai mà con thích ăn viên kẹo đó vào, thì sẽ bị tính năng kì quái của viên kẹo chi phối, nếu không giành được trái tim của con sẽ...” Giọng nói của thần kẹo từ quầng sáng trên không trung vẳng lại. Nhưng, bà ấy chưa kịp nói hết, thì quầng sáng đó đã biến mất rồi.
“Ít nhất... bà phải nói hết rồi hãy đi chứ...” Tôi uể oải nhìn vào chỗ quầng sáng vừa biến mất, hi vọng có thể tìm thấy ở đó câu cuối, nhưng đúng như dự đoán không có gì cả, chỗ đó chẳng có gì hết. Dường như tất cả mọi chuyện như chưa hề xảy ra. Những cơn gió đêm khe khẽ đùa nghịch trên những ngọn cây, tạo ra một loạt những tiếng xào xạc xào xạc, bóng cây lay động trên mặt đất in thành từng lớp từng lớp bóng đen xám xịt, trên bầu trời muôn vàn vì sao lấp lánh, đang cố thỏa sức chiếu xuống từng tia sáng nhỏ nhoi. Tôi đứng ở trên con đường nhỏ, nếu như trong tay tôi không cầm viện kẹo đang tỏa ra mùi hương thơm lừng này, thì tôi sẽ cho rằng tất cả mọi chuyện xảy ra lúc nãy chỉ là ảo tưởng của tôi mà thôi.
Tôi nghi ngờ nhìn viên kẹo “Công chúa Feodora” không ngừng tỏa ra hương thơm ngây ngất đang nằm gọn lỏn ở trong tay. Nó có thật là một viên kẹo có phép thuật, có thể mang lại hạnh phúc cho tôi sao? Có cần phải thử không nhỉ? Nghĩ lại sức mạnh thần kì mà thần kẹo thể hiện ra ở ngay trước mặt tôi lúc nãy, tôi lẩm nhẩm trong lòng hạ quyết tâm: Phải thử! Mình phải thử viên kẹo thần kì này mới được, hi vọng nó có thể mang lại hạnh phúc cho mình!
Mama Mia! Đừng ăn nữa
Sau khi vội vội vàng vàng quay về nhà, tôi nóng lòng chui tọt vào căn phòng ngủ màu hồng của tôi, đặt “Công chúa Feodora” vào trong một chiếc hộp đựng trang sức nhỏ, nhẹ nhàng đặt nó lên chiếc gối mềm mại. Tôi nằm sấp ở trước gối, dùng đôi tay mũm mĩm chống dưới cằm, nghiêng đầu khe khẽ hỏi: “Tiểu công chúa, có thật là ngươi có thể mang lại hạnh phúc cho ta không?” Sau khi tôi hỏi, dường như tôi có thể cảm thấy viên kẹo ở trước mắt truyền cho tôi một sức mạnh tự tin.
Trên chiếc giường có tính đàn hồi tôi nhảy dựng lên, cẩn thận cầm “Công chúa Feodora” lên, đặt ngay ngắn trên chiếc bàn học nằm bên cạnh. Được! Chúng ta sẽ cùng xem hạnh phúc của tôi đang ở đâu. Nhưng, bắt đầu tìm ở đâu bây giờ? Nếu muốn kiếm tìm hạnh phúc thì ít nhất cũng phải có mục tiêu chứ, nhưng mục tiêu đó biết tìm ở đâu bây giờ? Tôi nhíu mày lại suy nghĩ. Tôi quen biết rất ít bạn nam, hơn nữa đứa con gái vừa béo vừa ngốc như tôi làm sao có thể khiến người ta thích tôi được chứ. Tôi lẩm nhẩm trong miệng, buồn bã nhìn chiếc hộp nhỏ đáng yêu nằm trên bàn học. Đúng rồi! Sao tôi lại quên mất một thứ nhỉ? Mình đúng là ngốc thật. Tôi vỗ vào đầu, cười ha hả, tôi móc từ trong túi quần ra tờ giấy ghi kết quả học tập đã bị tôi vo thành một cục, rồi mở nó ra.
Nhìn bảng kết quả học tập đã đem lại cho mình bao sự nhục nhã, tôi cố xoa dịu cảm giác sợ hãi đang lan toả trong lòng, dán chặt mắt nhìn vào cái tên xếp ở vị trí cuối cùng, tôi hậm hực nghiến răng nghiến lợi: Hừ, chính nó đã đem lại nỗi ô nhục cho mình, mình sẽ tìm hạnh của mình từ chính nó!
Hèm, xem nào, từ cuối nhìn lên trên. Người xếp ở vị trí cuối cùng đương nhiên là tên tôi, người xếp vị trí thứ hai từ dưới lên lại là một cái tên tôi đã vô cùng quen thuộc, Lý Băng Thụy. Tại sao lại nói đó là một cái tên rất quen thuộc với tôi, đương nhiên không chỉ là vì tôi và cậu ta là hai người luôn đứng ở ví trí thấp nhất trong bảng xếp hạng thành tích! Lý Băng Thụy cũng có thể coi là bạn thanh mai trúc mã của tôi. Tôi chịu không nổi nghiêng đầu nhìn về phía chiếc tủ trên đầu giường, ở bên trên có đặt một bức ảnh của tôi và cậu ta. Trong bức ảnh Lý Băng Thụy mang một gương mặt vô cùng đẹp trai, có một làn da ngăm ngăm màu sôcola khoẻ khoắn, đôi mày đen nhánh cong vút, đôi mắt ở bên dưới trông như viên đá quý màu đen sáng bóng, lúc nào cũng sáng lên lấp lánh. Trong bức ảnh, mái tóc ngắn đen thẫm của cậu ta trông rất lộn xộn, y hệt như một tổ chim, nếu như người khác mà mang kiểu tóc như vậy thì trông sẽ rất mắc cười, nhưng khi Lý Băng Thụy để kiểu tóc này, trông nó lại rất hợp với khuôn mặt thanh tú của cậu ta, lại còn tạo ra một phong cách rất đặc biệt.
“Đậu Giáng, cậu có đứng dậy được không? Có cần đi khám bác sĩ không?” Giọng nói nồn