pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1045 lượt.

rạch Minh, cậu càng nói càng quá đáng rồi đấy!
Cung Trạch Minh cầm lấy vở của tôi, đập đập xuống bàn, cậu ta nhếch mày lên nói với một giọng kiêu ngạo: “Hừ! Quả nhiên, một mình thượng đế tạo ra cả thế giới này quá là mệt mỏi, mệt đến nỗi hoa cả mắt, lại có thể khiến cô, cái đồ khiếm khuyết chẳng có gì tốt đẹp này xuất hiện trên nhân gian chứ!”
“Không có gì tốt đẹp... không có gì tốt đẹp...” Tôi cứng đơ người, dùng ánh mắt tuyệt vọng nhìn Cung Trạch Minh.
Cái từ này là một vết thương sâu hoắm trong trái tim tôi, thật không dễ gì lành được, thế mà lại bị Cung Trạch Minh vạch ra, rơm rớm máu.
A! Tôi không phải là chẳng có gì tốt đẹp cả!
Không phải! Lý Băng Thụy đã nói rằng tôi cũng có ưu điểm của riêng mình! Tôi không phải là đồ khiếm khuyết! Không phải!
Cung Trạch Minh sao có thể nói tôi như vậy! Tôi không thể nào chịu đựng thêm được nữa! Tôi đập bàn, tức giận trừng mắt nhìn cái tên đáng ghét vẫn đang ríu ra ríu rít nói linh tinh đó.
Cung Trạch Minh cũng bị tôi làm giật nảy mình, nhưng cậu ta lại nhếch mép lên cười, nhìn chằm chằm vào tôi, không động đậy. Ánh nhìn toát ra từ đôi mắt của cậu ta cứ đâm thẳng vào trái tim tôi.
“Đừng nói nữa!” Tôi hét lên một tiếng, đứng vụt dậy, đẩy bàn ra, chạy phăng phăng ra khỏi lớp học. Tôi không thể chịu đựng được nữa! Tôi không thể chịu đựng thêm được cái vẻ mặt đó của Cung Trạch Minh nữa, tôi chỉ muốn trốn chạy!
Có lẽ đã trở thành thói quen, đôi chân của tôi lại đưa tôi đến con đường nhỏ đó. Lúc nhìn thấy khung cảnh quen thuộc ở xung quanh, tôi chỉ biết cười đau khổ. Ông trời ơi, lần này đến lần khác ông dẫn tôi đến đây, là có ý gì vậy? Ông có thể dẫn thần kẹo đến đây được không! Thực sự tôi rất cần bà ta!
Tôi ngồi trên một chiếc ghế đá trong sân vận động, nằm nhoài sang bên phải. Gió lướt nhẹ qua những giọt nước mắt trên mặt tôi, mát rượi.
Tôi ngẩng đầu lên, nước mắt vòng quanh, hai tay đặt trước ngực để cầu khấn, nhìn ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, tôi thành tâm thành ý cầu khấn.
“Thần kẹo ơi, tôi thành tâm thành ý cầu xin bà, cầu xin bà hãy xuất hiện trước mặt tôi! Tôi thực sự rất rất cần bà! Bà đã từng nói rằng tôi là người hiểu về kẹo nhất mà bà đã tìm kiếm bấy lâu nay. Đà đã nói thế, miệng bà đã nói với tôi như vậy khi ở trên con đường nhỏ này! Bà không thể không thừa nhận! Bà nói để cổ vũ cho tôi, đã đặc biệt tặng ‘Công chúa Feodora’ cho tôi. Bà nói rằng thật lòng, bà rất muốn tôi giành được hạnh phúc, đúng không! Nhưng bây giờ, tôi có thể cầu xin bà thu hồi lại phép thuật có được không? Bây giờ thứ mà ‘Công chúa Feodora’ đem lại cho tôi là đau khổ chứ không phải là hạnh phúc!”
Cứ nghĩ đến những lời nói độc địa của Cung Trạch Minh, bất giác tôi rùng mình.
“Vốn dĩ mục tiêu của tôi là Tống Chân Hi, cậu ấy thật sự rất tốt, rất nhẹ nhàng, hơn nữa cậu ấy còn là lớp trưởng, có rất nhiều người thích cậu ấy. Cậu ấy cũng là người duy nhất trong lớp ăn nói nhẹ nhàng với tôi. Cậu ấy tin rằng mỗi người đều có một sức hút đặc biệt của riêng mình, điều đó có nghĩa rằng tôi cũng có!” Nghĩ lại giọng nói vui vẻ ấm áp đó của Tống Chân Hi, tôi có chút hoảng hốt.
Dần dần không phải tôi đang cầu khấn nữa, mà là đang thổ lộ suy nghĩ chân thành của mình về một người: “Thật đáng tiếc! ông trời thật biết trêu đùa lòng người, viên kẹo ‘Công chúa Feodora’ đó không được trao cho Tống Chân Hi như dự tính của tôi, mà lại bay thẳng vào mồm cái tên ác quỷ đó.” Nghĩ đến nỗi thống khổ mà cái tên ác quỷ đó mang lại cho tôi, giọng nói của tôi trở nên kích động, “Cái tên Cung Trạch Minh đó, thật là quá đáng! Cậu ta là Đệ nhất thì đã làm sao chứ? Không phải là tôi không muốn cố gắng, nhưng cả ngày cậu ta chỉ biết chửi bới tôi, cũng không thèm nghĩ rằng tôi học không hiểu liệu có phải một phần nguyên nhân là do cậu ta hay không. Tôi không phải là đồ ngốc! Lần trước cái bài toán đó cậu ta giảng giải rõ là lâu, chửi tôi cả một tối nhưng tôi đâu có hiểu, nhưng Tống Chân Hi dạy tôi chưa đến mười phút là tôi đã hiểu hết rồi. Hừ, cậu ta thì đệ nhất cái nỗi gì chứ, chỉ là một quái nhân đội cái mũ đệ nhất mà thôi! Thượng đế ơi, thần kẹo ơi, tôi thực sự cầu xin các ngài hãy mang cái tên quái nhân đó đi ra khỏi cuộc sống của tôi ! Tôi thật sự thật sự không muốn dây mơ rễ má gì đến hắn ta hết!”
Trong lúc tôi đang tập trung cầu khấn, đột nhiên từ đằng sau vẳng lại tiếng cành cây bị gẫy.
“Là ai?” Tôi hoảng hốt quay đầu lại, sau đó, người tôi như hóa đá.
Cung Trạch Minh! Cậu ta đứng ở sau lưng tôi, một đoạn cành cây bị gẫy từ trong tay rơi xuống. Vì cậu ta đứng ngược lại với ánh đèn, mặt cậu khuất trong bóng tối, tôi không nhìn thấy được vẻ mặt của cậu ta thế nào, nhưng cặp kính thì phản ra ánh sáng lạnh lẽo.
Xong rồi! Sao lại là cậu ta? Cậu ta đến lúc nào vậy?
Những lời vừa rồi, cậu ta đã nghe thấy được bao nhiêu? Thần kẹo ơi, tôi xin đổi lại lời cầu khấn! Khấn rằng cậu ta vừa đến, không nghe thấy tôi nói gì hết!
Các cụ đã dạy, “Nước đến chân mới nhảy” chẳng có tác dụng gì cả, thực tế đã chứng minh, phải nghe theo lời của cổ nhân!
“Tôi là quái