Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1040 lượt.

ử lên chỗ tỏa ra mùi hương. Woa... hương táo! Tôi mãn nguyện nhắm mắt lại, từ từ cảm nhận cái mùi vị khiến tôi ngày đêm mong nhớ.
Tích tắc!
Tiếng gì vậy? Nghe giống tiếng đồng hồ thế nhỉ. Đáng ghét, làm phiền tôi thưởng thức món ngon, tự động mà đi biến đi!
Nhưng trong lúc tôi đang nghĩ như vậy, thì chiếc cổ tay ở trước mặt tôi đã biến mất.
A! A! Món ăn ngon! Món ăn ngon chạy đâu mất tiêu rồi?
“Hết giờ rồi! Câu tiếp theo!” Giọng nói lạnh băng của Cung Trạch Minh vang lên.
Đừng thế chứ! Lại còn tính cả giờ thật ư! Ôi... Cung Trạch Minh, cậu thật độc ác! Tôi nước mắt lưng tròng tiếc nuối nhìn cổ tay của Cung Trạch Minh. Món ăn ngon, có thể cho tôi thêm một ít nữa được không?
Cung Trạch Minh thấy động tác của tôi, chẳng thèm bận tâm, cẩn thận lấy khăn mùi xoa ra lau cổ tay, kéo chiếc tay áo đang xắn lên xuống, cẩn thận tỉ mỉ đóng cúc ở cổ tay áo lại.
Ôi ôi ôi, mỹ vị ơi, tạm biệt mi... trong lúc tôi còn đang bị hụt hẫng vì phải rời bỏ cái hương vị vừa rồi, thì một mùi vị khác lại thu hút sự chú ý của tôi. Mùi vị gì vậy? À! Mùi socola! Nước mắt của tôi lập tức biến mất, tôi bắt đầu tìm kiếm nơi tỏa ra mùi socola.
Cung Trạch Minh đưa cổ tay phải của cậu ta đưa đi đưa lại trước mũi tôi! Tôi nhảy bổ lên, nắm chặt lấy tay phải của Cung Trạch Minh, cầu xin cậu ta lại cho tôi được thưởng thức hương kẹo vị táo đó.
“Đây là phần thưởng của câu hỏi lần này!” Cung Trạch Minh rút mạnh tay lại, chỉ vào câu hỏi trong quyển sách ôn tập, nói với tôi.
“Ôi... socola của tôi! Táo của tôi!”
Được! Dù gì đây cũng là phần thưởng dành cho tôi, tôi phải đường đường chính chính mà giành lấy! Mắt tôi ướt nhẹm, cầm lấy quyển sách ôn tập, cố gắng suy nghĩ, vì mỹ vị của tôi!
“Socola? Táo?” Cung Trạch Minh có phần ngờ vực ngửi đi ngửi lại cổ tay trái và cổ tay phải, nhăn nhăn mũi, gật đầu nối, “Đúng thế thật!”
“Ha ha ha! Đương nhiên đương nhiên!” Tôi tự ào ưỡn ngực lên.
“Ừ, không ngờ cái đầu óc bã đậu của của cô lại có sự hiểu biết về kẹo đến vậy!”
Tôi nhìn Cung Trạch Minh đang quay đầu đi, trong lòng lại cảm thấy vô cùng tức tối. Cung Trạch Minh kia, lúc cậu khen tôi có thể đừng nói những lời độc địa thế có được không?
Tôi học theo Cung Trạch Minh vênh mặt lên, tự tin nói: “Những thứ khác thì tôi không dám nói, nhưng trong lĩnh vực kẹo, tôi có thể nói rằng cả cái trường Sâm Vĩnh này tuyệt đối không ai hơn được tôi!”
“Hừ! Cô đừng có tự sướng nữa! Mau giải bài này đi rồi hãy nói, cô Bã đậu!”
Cung Trạch Minh, cái đồ xấu xa này! Để tôi tự hào một tí thì chết được à! Tôi tức đến nỗi đầu óc váng váng, trong lòng lẩm nhẩm thề... tôi sẽ giải được cho cậu sáng mắt ra, Đậu Giáng tôi đây không phải là người dễ bị ức hiếp thế đâu! Cậu nên đi tắm sạch sẽ trước khi đưa phần thưởng cho tôi đi!
...
Mặc dù xem ra phương pháp này của cậu ta có phần kì dị, nhưng phần lớn thời gian là tôi cãi nhau với cậu ta, rồi còn nếm mùi vị kẹo trên người cậu ta nên thời gian cứ thế chầm chậm trôi đi. Lúc tôi định thần lại, thì mới phát hiện ra rằng mấy ngày đã trôi qua, còn tôi, dưới sự khích lệ của Cung Trạch Minh, quả nhiên là có tiến bộ. Bây giờ tôi đã giành được giải thưởng của bài toán với độ khó cấp H rồi, khoảng cách với giải thưởng cao nhất càng lúc càng gần.
Mà để giành được phần thưởng trước mắt, thì tôi phải vượt qua được thứ mà trước nay tôi vẫn sợ nhất... thi giữa kì.
Buổi tối, tôi và Cung Trạch Minh ở lại lớp chăm chỉ học bài, hôm nay Cung Trạch Minh đã giao cho tôi một đống bài tập nâng cao, yêu cầu tôi luyện lại lần cuối cùng.
“Đồ ngốc, cái này không phải làm thế! Cô nhìn đi đâu thế!” Cung Trạch Minh dùng chiếc bút chì trong tay gạch gạch lên vở bài tập của tôi, rồi hét lên.
“Biết rồi...” Tôi rụt đầu lại, dùng tẩy xóa đáp án sai đi, mồm phụng phịu bắt đầu nghĩ lại từ đầu.
Mai là kì kiểm tra giữa kì, hôm nay Cung Trạch Minh sẽ giúp tôi thực hiện bước nước rút cuối cùng. Hôm nay tan học, cậu ta đã mang một đống câu hỏi ôn tập cao như núi đến, bắt tôi nội trong tối nay phải làm xong hết.
Nhìn đống bài tập chất ngất tựa như có thể nhấn chìm mình, mặt tôi cứng đơ, đang định phản kháng lại, thì đã bị Cung Trạch Minh lườm cho một cái khiến cho cái suy nghĩ nhen nhóm lên đã mất tích mất dạng.
Còn biết làm thế nào nữa? Làm thôi! Thực ra nếu chăm chỉ làm tốt, chẳng phải là rất có lợi cho tôi sao? Chịu khổ một chút, đổi lại thành tích sẽ được nâng cao, cũng có thể khiến cho những kẻ coi khinh tôi thấy rằng, Đậu Giáng không phải là đồ bỏ đi!
Sau khi nghĩ thông suốt, tôi ôm lấy đống bài tập, bắt đầu phấn đấu. Nhưng dần dần, độ khó của các bài toán càng tăng lên khiến tôi càng lúc càng nhụt chí, càng lúc chán nản. Hồi trước do bị mất căn bản, nên bây giờ trong khoảng thời gian ngắn như vậy phải nâng cao toàn bộ, vì thế thật là khó khăn và khổ sở.
Mắt tôi càng dần càng hoa, dần dần cũng không tập trung được tinh thần nữa, có rất nhiều bài hoàn toàn tôi có thể làm được nhưng vì nhìn nhầm đề nên làm sai. Mà thứ phải chịu đựng trực tiếp mọi lỗi lầm này của tôi chính là đôi tai, tai của