XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1037 lượt.

cậu ta không hề có phản ứng gì, tôi mới len lén he hé mắt ra, sau đó thì hoàn toàn bị sửng sốt.
Cung Trạch Minh đang thẫn thờ nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng hoài nghi. Đôi mắt ánh ra tia nhìn sắc lạnh của cậu ta hơi mơ mơ màng màng.
“Không phải thật! Không phải thật! Chắc chắn là cô đang lừa tôi, cô chỉ muốn trả thù tôi! Cô mau phủ nhận đi! Đừng có lừa tôi, nhất quyết đừng có lừa tôi!” Cậu ta thẳng thắn nói như vậy.
Nhìn bộ dạng đáng thương của cậu ta, mặc dù tôi không chịu được, nhưng vẫn gật gật đầu, tỏ ý rằng cậu ta đừng có ảo tưởng nữa.
Nước mắt của cậu ta cứ thế mà lăn ra, nước xi-rô màu đỏ tỏa ra mùi hương vô cùng ngọt ngào, chảy dài trên khuôn mặt trắng nhợt của cậu ta.
“Này, này...” Tôi lắp ba lắp bắp muốn an ủi cậu ta, nhưng lại không nói nên lời. Hơn nữa lúc đầu cậu ta khóc không thành tiếng, sau khi nghe tôi nói, đột nhiên khóc òa lên, gào lên thảm thiết. Tiếng khóc của cậu ta nghe thật bi thảm, giống như dùng hết toàn bộ sức lực, để trút hết mọi oan ức, mọi buồn khổ ra ngoài hết. Những giọt xi-rô màu đỏ bỗng chốc chảy ào ào đầy mặt cậu ta.
Cung Trạch Minh lại khóc rồi, còn tôi nhìn bộ dạng đó của cậu ta, chân tay bối rối. Cầu xin đấy, bây giờ người muốn khóc là tôi mới phải chứ nhỉ, lời của thần kẹo là một cú shock với tôi! Rõ ràng tôi muốn ở bên cạnh Tống Chân Hi, nhưng bây giờ... tôi nhất định phải ở bên cạnh Cung Trạch Hi sao? Tôi cảm thấy hơi nghi ngờ. Vì thực tế mà nói, 100% là tôi chưa bao giờ có ý muốn ở bên cạnh Cung Trạch Minh, mặc dù dạo này được thấy tính cách càng ngày càng đa dạng của cậu ta, cũng biết sự yếu đuối của cậu ta, biết sự chán nản của cậu ta, nói thật là, tất cả điều đó của cậu ta vô cùng cuốn hút tôi, nhưng nếu bây giờ nói là chính thức yêu cậu ta, thì trái tim tôi cảm thấy không quen, và có chút phản kháng.
Hơn nữa, dù biết là tính cách của cậu ta là như vậy, nhưng, một cậu con trai mà lại khóc ra nông nỗi như thế này thì trông thật khó coi! Tôi tiến lại gần cậu ta, dùng ngón tay quệt hàng xi-rô trên mặt cậu ta, ăn một cách ngon lành. Dạo này được thấy nước mắt của Cung Trạch Minh rất nhiều lần, bỏ qua lần đầu không có gì để nói, tôi nghiệm ra một điều rằng, thứ nước xi-rô ngọt ngào như thế này không thể để lãng phí được! ở bên cạnh tôi thì sao, gì mà có vẻ oan ức thế chứ!
Cung Trạch Minh càng khóc, tôi càng tức. Cung Trạch Minh oan ức, tôi cũng rất oan ức! Tôi vừa cho xi-rô vào miệng, vừa hậm hực khích bác Cung Trạch Minh: “Chẳng phải cậu nói muốn giữ danh hiệu đệ nhất, muốn giành được trái tim tôi sao? Bây giờ khóc cái gì mà khóc!”
Vừa nghe tôi nói, Cung Trạch Minh lại càng khóc to hơn. Cậu ta vừa khóc vừa mếu máo nói: “Chỉ là tôi bị ám ảnh về vị trí Đệ nhất! Muốn giành được trái tim của Bã đậu cũng chỉ là vì muốn chứng minh tôi giỏi hơn cái tên Tống Chân Hi đó, chứ không muốn sống cả đời này với Bã đậu! Ôi... sao lại đối xử với tôi như vậy!”
Tôi đờ người, ngón tay lúc nãy còn không ngừng quệt xi-ro trên mặt của Cung Trạch Minh bỗng dừng lại trên mặt cậu ta. Tay của tôi từ từ run lên. Thì ra Cung Trạch Minh nghĩ như vậy, thì ra tất cả những gì cậu ta làm với tôi từ trước đến nay đều là vì lí do này. Tôi thật ngốc, biết rất rõ ràng nỗi ám ảnh của cậu ta ảnh hưởng sâu sắc đến cậu ta như thế nào, thế mà tôi còn đi suy xét xem tôi và cậu ta có khả năng yêu nhau không? Tôi đúng là tự đề cao mình quá! Lẽ nào dạo gần đây nhìn thấy sự yếu đuối của cậu ta, thế là tôi đã tự cho rằng mình không phải là cái con bé Đệ nhất đội sổ đó, không phải là người ở một thế giới hoàn toàn khác so với cậu ta nữa sao?
Tôi cứ cho rằng tôi giận đến nỗi chửi sa sả vào mặt cậu ta, nhưng tôi lại mỉm cười. Tôi rút ngón tay lại, bôi mạnh nước xi-rô còn dính trên tay vào bộ quần áo sạch sẽ của cậu ta, lúc này cậu ta vẫn đang khóc, không để ý đến hành động của tôi. Tôi cũng không quan tâm đến cậu ta, tự lẩm nhẩm một mình: “Tống Chân Hi mới đúng là Đệ nhất, Cung Trạch Minh có là cái gì chứ? Thành tích cao nhất thì có gì? Tống Chân Hi làm việc gì cũng là thật lòng, còn cậu, Cung Trạch Minh, chỉ là vì cái sự ám ảnh đó. Một người mà đến trái tim của mình cũng không khống chế được, thì làm sao có thể bằng được với người chân thành chứ? Nực cười! Thì ra bạn Cung Trạch Minh của chúng ta, vẻ bề ngoài cứng rắn đến vậy, còn nội tâm thì thực tế chỉ như một đứa trẻ nhỏ hay khóc, thật là nực cười!”
Tôi nhìn vào hai hàng nước mắt xi-rô ở trên má của Cung Trạch Minh, lắc đầu nói: “Cậu... cậu nói gì?”
Điệu bộ của Cung Trạch Minh cho thấy rằng cậu ta không ngờ tôi lại nói những lời như vậy, tức tối nhìn tôi, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Nếu như là bình thường, thì tôi đã bị cái dáng vẻ đó của cậu ta dọa cho phát run, nhưng bây giờ, mặc dù tôi cũng đang run, nhưng không phải là vì tôi sợ, mà là tức giận. Tôi tức giận đến nỗi không cảm nhận được sự đe dọa của cậu ta với tôi nữa. Tôi cứ nhìn cậu ta như vậy, hai người cùng nhìn thẳng vào nhau, không trốn tránh. Dần dần, sự tức giận trên mặt Cung Trạch Minh biến mất, mặt cậu ta trông thật thảm thương, cậu ta cố dùng hết sức để qu