Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Yêu Kẹo Ngọt

Người Yêu Kẹo Ngọt

Tác giả: Xảo Lạc Chi

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341025

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1025 lượt.

n tôi vui hơn cả việc giành được thành tích cao nhất.
Quá lâu, quá lâu rồi không được cảm nhận điều đó, tôi không biết trong tình huống như thế này tôi phải làm thế nào nữa. Đúng như Tống Chân Hi đã từng nói, nếu như thành tích của tôi được nâng cao, thì tất cả mọi sự đau buồn mà tôi gặp phải sẽ biến mất hết.
Trái tim tôi ấm áp, nóng hừng hực, nhưng một góc nào lại cảm thấy thật trống trải.
“Cung Trạch Minh, thực ra chúng ta đều thấy được rằng, đúng là cậu đã giúp cho thành tích của Đậu Giáng có sự biến chuyển, nhưng, cậu có nhìn thấy sự nỗ lực của Đậu Giáng không? Cậu không hề nhìn thấy!” Tống Chân Hi đi về phía Cung Trạch Minh, nhìn thẳng vào cậu ta.
Cung Trạch Minh không nói gì, thậm chí cậu ta còn không thèm nhìn Tống Chân Hi, cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Trong đôi mắt xa xăm của cậu ta, ẩn chứa những điều tôi không thể nào nhìn thấu được.
Tôi cố lấy hết dũng khí lặng lẽ tiến lại gần cậu ta, lòng vô cùng áy náy. Nhìn bộ dạng lạnh lùng của cậu ta, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa liền nói ra thắc mắc dồn nén bấy lâu nay trong lòng tôi: “Liệu có phải rằng tôi không đạt được thứ hạng mà cậu muốn, là cậu... sẽ không thừa nhận tôi đúng không?”
Tôi nhìn vào mắt của Cung Trạch Minh, hi vọng từ ánh mắt đó tôi có thể đọc được tâm trạng và suy nghĩ trong lòng của cậu ta. Tôi đang chờ đợi, nhưng tôi cũng thấp thỏm lo lắng, tôi không tài nào đoán ra được suy nghĩ của Cung Trạch Minh, từ ánh mắt của cậu ta, tôi phát hiện ra rằng tôi hoàn toàn không thể hiểu được cậu ta đang nghĩ gì nữa. Phát hiện này, khiến tim tôi đập thình thịch. Không hiểu được cậu ta, tôi đã bắt đầu không hiểu cậu ta rồi sao? Chỉ có mỗi suy nghĩ này thôi, là lại khiến cho tuyến lệ của tôi bắt đầu đau khổ co giật liên hồi.
Cung Trạch Minh đưa tay lên, tôi biết rằng cậu ta đang định gẩy kính lên. Nhưng lần này cậu ta không dùng một ngón tay trực tiếp đẩy vào giữa gọng kính, mà là dùng cả tay trái để giữ lấy cái gọng kính màu đen, gẩy gẩy gọng kính lên phía trên. Tay của cậu ta che lấp mất, nên tôi không thấy được ánh mắt của cậu ta, không thấy một chút nào cả.
“Đúng... đúng thế!” Cung Trạch Minh buông tay ra, nhìn thẳng vào mắt tôi nói.
Nước mắt của tôi bỗng trào ra, không, đó không phải chỉ là nước mắt, những giọt nước mắt đó còn mang cả máu của tôi, đó là những giọt máu chảy ra từ một vết thương ở nơi sâu thẳm nhất trong lòng tôi. Đôi mắt của Cung Trạch Minh không còn truyền về phía tôi những ánh nhìn chân thành nữa, cậu ta đã kéo một tấm rèm rất dày để che đi cửa sổ tâm hồn của cậu ta, cậu ta đã cắt đứt con đường giao thoa cuối cùng giữa tâm hồn tôi và tâm hồn cậu ta!
“Cung Trạch Minh, sao cậu có thể như vậy?” Lý Băng Thụy kéo tôi ra phía sau anh ấy, tôi không hề phản kháng, tôi cũng không đứng ở một bên để nhìn trộm Cung Trạch Minh nữa. Tôi vẫn còn đang khóc, vẫn còn đang chảy máu, trái tim tôi rất đau đớn.
“Cung Trạch Minh, người như cậu không xứng đáng để ở bên cạnh Đậu Giáng! Cậu đáng bị tan chảy mà chết đi!”
Lý Băng Thụy ăn nói có phần hơi bộp chộp, nhưng tôi đã chẳng còn tâm trí đâu để mà ngăn anh ấy lại. Tôi lặng lẽ chờ đợi, im lặng chờ đợi ở phía sau lưng Lý Băng Thụy.
Nghe những lời của Lý Băng Thụy, sắc mặt của Cung Trạch Minh trông khó coi đến tột độ, sau đó cậu ta liền nở một nụ cười nhăn nhó: “Bã đậu à, thì ra cô dự định như vậy à!” Lời nói của Cung Trạch Minh như một mũi dao đâm mạnh vào trái tim tôi, nước mắt tôi càng tuôn trào dữ dội.
“Lấy cớ! Tất cả chỉ là viện cớ mà thôi! Cái gì mà tôi không thừa nhận cô chứ, đều là viện cớ!” Cung Trạch Minh hình như không kiềm chế được cảm xúc của mình, hét lên, “Nếu như không phải là vì cô quá ngốc, dẫn đến sự cố cô đưa nhầm viên kẹo, thì cô đã chẳng thèm để mắt đến tôi đúng không? Cho dù tôi có phải là Đệ nhất hay không, cô cũng sẽ không để ý đến tôi, cho dù tôi cố gắng như thế nào, cô cũng không biết! Cô như vậy thì có tư cách gì mà nói tôi chứ?”
Không... không phải, tôi chạy ra khỏi vòng bảo vệ của Lý Băng Thụy, muốn giữ chặt lấy cậu ta, nói rằng “Không phải như vậy!”
Nhưng, khi thấy tôi đi ra, Cung Trạch Minh lại nở một nụ cười khiến tim người ta đau nhói đến vô cùng: “Tôi cũng không cần cô quan tâm! Không bao giờ cần!” Sau đó cậu ta quay người bỏ đi.
Cung Trạch Minh đi rồi! Cung Trạch Minh cứ thế mà đi! Tôi đờ người đứng ngây ra đó, nhìn cậu ta không một chút lưu luyến cứ thế mà rời xa tôi. Đau quá, đau đến nỗi toàn thân tôi đều tê dại, não sắp đông cứng đến nơi.
“Đậu Đậu, đừng để ý đến cậu ta, cái tên không hiểu chuyện đó!” Lý Băng Thụy nắm chặt vào vai tôi, an ủi nói. “Haizz, để Cung Trạch Minh yên tĩnh một lát đi.” Tống Chân Hi cũng đến trước mặt tôi, vỗ vỗ vào vai tôi nói. “Đi thôi, vào lớp thôi, vào lớp thôi! Sau khi tan học anh em mình đi ăn mừng nhé! Vạn tuế! Vạn tuế! Đậu Đậu của anh thật là giỏi!” Lý Băng Thụy lôi xềnh xệch tôi vào trong lớp.
Tôi quay đầu lại, nhìn chỗ mà Cung Trạch Minh vừa đi khỏi, nơi đó, giờ chỉ còn lại một hình bóng cô độc đang khuất dần... Tim tôi đau quá, thực sự rất đau! Dường như lúc Cung Trạch