Tác giả: Xảo Lạc Chi
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1008 lượt.
>Tôi cảm ơn chú Tiểu Tường, từ chối không cần chú ấy đi cùng. Tôi biết cái tính cách kì lạ của Cung Trạch Minh, nhất định anh ấy không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng yếu đuối của mình. Đi qua con đường gập ghềnh, không khí xung quanh càng lúc càng lạnh, cuối cùng cũng đến cửa nhà kho đông lạnh. Nhìn cánh cửa sừng sững của kho đông lạnh, hơi lạnh trắng như sương từ kẽ hở bay ra ngoài. Như thế này không biết làm phí đi bao nhiêu điện năng, tôi lắc đầu, hít một hơi, đẩy cánh cửa dày nặng của kho đông lạnh ra.
Cửa lớn được mở ra, Cung Trạch Minh đúng là ở trong đó.
Được bao bọc trong hơi lạnh màu trắng, Cung Trạch Minh ngồi thu lu ở trong một góc. Thấy tôi đi vào, mắt cậu ấy sáng lên, theo bản nâng cơ thể khẽ nhón lên một chút, sau đó lại ngồi bịch xuống. Trên gương mặt đẹp trai lộ rõ vẻ oan ức, giống như một chú cún con gây chuyện om sòm rồi giận dỗi bỏ nhà đi giờ nhìn thấy chủ nhân của mình đến tìm, trông bộ dạng như muốn nhảy bổ vào lòng người chủ nhân để tỏ rõ sự vui mừng, nhưng vì sĩ diện, nên cố kiềm chế khát khao trong lòng làm bộ dạng kênh kiệu.
Không phải chứ, nhìn cậu ấy bây giờ vì lạnh quá mà run lẩy bẩy, dùng hai tay ôm chặt lấy cơ thể mình, nhưng vẫn cố nghiêng đầu ra, cái điệu bộ thỉnh thoảng liếc mắt nhìn về phía tôi đó, chẳng phải giống như chú cún con vừa gây ra chuyện xong sao?
Tôi lặng lẽ tiến lại gần cậu ấy, cũng quỳ gối xuống, trong một góc nhỏ cạnh cậu ấy. Cậu ấy cứ dùng ánh mắt “màu xanh” đó để quan sát nhất cử nhất động của tôi, thấy hành động của tôi lúc này, cậu ấy bĩu bĩu môi, tôi hắng giọng.
“Lạnh không?”
“Cần cô quan tâm sao! Cô đến đây làm gì?” Cung Trạch Minh lạnh lùng nói lại, “Không đi tìm tình yêu chân chính của cô sao, chạy đến đây để xem tôi tan chảy thế nào à? Hừm, cô yên tâm đi, tôi sẽ không bị tan đâu! Cẩn thận cô bị đóng băng đấy, lúc ấy lại biến thành bã đậu đông lạnh!” Cái đứa trẻ kì lạ này, muốn tỏ ra mạnh mẽ thì lời nói không nên mếu máo như thế chứ. Hơn nữa, đừng cho rằng tôi không nghe thấy sự quan tâm của cậu trong những câu nói đó.
Cái tên Cung Trạch Minh này, chỉ làm cho người ta dở khóc dở cười thôi. Tôi không trả lời cậu ấy, sau khi nhìn sâu vào đôi mắt cậu, tôi quay ra chỗ khác, nhìn vào không trung, khẽ thở dài.
“Hồi trước, có một cô bé, cô bé có một gia đình hạnh phúc. Có một người cha vui tính, thường xuyên vắng nhà nhưng lại cực kì yêu cô ấy, còn có một người mẹ vô cùng hiền dịu, lại rất kiên cường có thể đảm đương mọi việc nhà. Bọn họ sống rất vui vẻ, cho đến khi cô bé đó dần dần trưởng thành, hồi trước vốn dĩ là một đứa trẻ vô cùng thông minh, nhưng càng lớn cô càng ngốc, lúc những bạn học khác sôi nổi bàn tán những kiến thức mới, thì đầu óc cô ấy lại mơ màng, hoàn toàn không nói được câu nào. Khi cô ấy nói với mọi người về đặc điểm của các loại kẹo, mọi người chỉ chế giễu cô ấy là đồ tham ăn. Dần dần bạn đồng hành của cô ấy chỉ còn lại những viên kẹo lúc nào cũng mang cho cô ấy những cảm giác tuyệt diệu. Dần dần, dường như cô ấy mất năng lực giao tiếp với người khác. Thực ra cô ấy cũng hi vọng có thể tìm được một người hiểu trái tim của mình, tìm được một người có thể hiểu được con người của cô ấy lắm chứ?”
Ánh mắt của tôi bắt đầu nhìn ra xa xăm, cái cơ thể đang ngồi cạnh tôi cũng tiến sát lại gần tôi hơn. Tôi mỉm cười, tiếp tục nói: “Cho đến một ngày, cơ hội đã đến, thượng đế đã nghe thấy lời cầu khấn của cô ấy, ban cho cô ấy một viên kẹo phép thuật, thế là cô ấy bắt đầu dùng viên kẹo đó để tìm kiếm hạnh phúc của mình. Lúc mới đầu, mục tiêu của cô ấy là người duy nhất tỏ ra nhẹ nhàng dịu dàng với cô ấy ở trong trường, người đó đã từng khiến cho cô vô cùng cảm động, nhưng, do một sự cố ngoài ý muốn, đã khiến cho kế hoạch của cô ấy bị phá vỡ, mặc dù sau đó hai người có tiếp xúc nhiều với nhau hơn, nhưng bóng dáng lúc đầu vốn dĩ khiến cô vô cùng xúc động đó dần dần mất hút. Lúc đó người anh trai thanh mai trúc mã của cô cũng đột ngột tỏ tình, anh ấy có thể thấy rõ được ưu điểm của cô, nhưng anh ấy lại không phải là người thực sự hiểu cô, cảm giác hai tâm hồn hòa quyện vào nhau, lúc ở bên anh ấy cô ấy không cảm nhận được điều đó. Chỉ có một người, cô ấy tìm thấy cảm giác đó, đó là cái người mà cô ấy không dám nghĩ đến nhất, vì từ trước đến nay cô ấy và người đó ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau, hơn nữa... người đó là một người rất độc ác.”
Cơ thể của Cung Trạch Minh đang ngồi cạnh tôi lúc thì run lên bần bật lúc lại không.
“Cậu ấy coi thường cô, cậu ấy thường dùng những lời lẽ lạnh lùng đến chết người để trách móc cô ấy. Thực ra, nếu không phải là vì cái sự cố bất ngờ đó, làm sao cô ấy lại có thế tiếp xúc với loại người đó chứ? Nhưng, có đúng là cậu ấy lạnh lùng cay nghiệt giống như mọi người vẫn nói không? Ha ha, cậu không biết đâu, thực ra cậu ấy rất thú vị, cậu ấy cũng biết oan ức, cũng biết đau lòng, thì ra tuổi thơ của anh ấy bi thảm như vậy, thì ra cậu ấy và cô giống nhau đến thế, chỉ có điều bọn họ đi theo hai cách khác nhau mà thôi. Hai người giống nhau, cứ thế mà tiếp xúc với nhau, à không, thực ra là giao chi