Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Liên Liên
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/747 lượt.
kỳ quái đấy!
“Đúng a! Không cần phải nghĩ quá nhiều.” Có ý định dừng lại ba giây, Tư Đồ Tĩnh mới nháy mắt với Kỳ Trăn, xoay người trở lại vị trí của mình.
“Vậy sao?” Kỳ Trăn cắn thức ăn. Cô thực cảm thấy đàn ông này là lạ ... Cười đến rất âm mưu...
Không có chuyện gì sao đặc biệt tìm cô ăn món Âu?
“A Tĩnh! Anh cũng quá bất công đi? Vì cái gì chỉ có bạn gái xấu xa của anh được ăn món Âu?” Tư Đồ Du từ bên kia phòng họp chui ra, chứng kiến đĩa ăn trước mặt Kỳ Trăn, cũng kháng nghị, không hiểu sao Kỳ Trăn có đặc quyền này.
“Muốn ăn món Âu, anh cho em! Không cần phải kéo chuyện xấu gì ...” Kỳ Trăn nhíu mày, đẩy bàn sứ trước mặt ra.
Nói tiếp chuyện xấu, cô sẽ bị bạn trai đuổi ra khỏi nhà.
Lần này trở thành hai ngày an ủi an phụ, cũng là bởi vì giữa cô và Tư Đồ Tĩnh mập mờ như có như không chọc giận Từ Trọng Hi, cô không muốn bị lời đồn nhàm chán quấy nhiễu cuộc sống.
“Ở đây còn mà! Phần đó của Kỳ Trăn” Tư Đồ Tĩnh thở dài, lên tiếng ngăn cản em trai lấy đi điểm tâm của Kỳ Trăn.
“... Học trưởng. Em có không?” An Tư Tiệp yên lặng từ sau chui ra đầu ra mỉm cười với Tư Đồ Tĩnh.
Chứng kiến đàn em cấp dưới thanh tú xinh đẹp, Tư Đồ Tĩnh cười càng ôn hòa.
“Sao có thể thiếu em? Anh còn suy nghĩ A Du chạy đâu rồi, em chạy đi đâu vậy?” Anh đương nhiên biết rõ quan hệ giữa tiểu học đệ tuấn tú và em trai sinh đôi, với anh mà nói... Chính là nhiều hơn một em trai đáng giá làm cho người ta yêu thương.
Khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, An Tư Tiệp sững sờ ở tại chỗ, không biết nên nói cái gì.
“Cậu cứ ngồi ở đó là được rồi! Món ăn Âu, ta tới đây.” Tiếng nói hơi chút khàn khàn của Tư Đồ Du từ bên cạnh thoát ra, chỉ định một cái vị trí khá xa bảo An Tư Tiệp ngồi xuống, ngăn trở cơ hội anh tiếp xúc với anh trai.
“Hắc! Người đàn ông này thật là kỳ quái, trông nom đông trông nom tây... Trông nom nhiều như vậy làm gì vậy?”Kỳ Trăn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra giữa Tư Đồ Du và An Tư Tiệp, ở một bên bênh vực lẽ phải.
An Tư Tiệp không nói chuyện, yên lặng ngồi ở một bên.
“Anh ta do tôi trông nom, cậu muốn như thế nào?” Tư Đồ Du nói chuyện cũng không thua người, vừa phản kích vừa đặt điểm tâm đến trước mặt An Tư Tiệp.
“Huh? !” Kỳ Trăn nhướng đuôi lông mày, nhìn về phía hai người.
“Tư Đồ Du!” An Tư Tiệp kêu một tiếng.
“A Du!” Quát bảo ngưng lại không kịp, đầu Tư Đồ Tĩnh cũng có chút đau nhức.
Kỳ Trăn tự nhận không phải người chết, đem phản ứng của ba đại đàn ông xem tại đáy mắt, giống như sáng tỏ một việc, liên tiếp gật đầu.
An Tư Tiệp khốn quẫn đến chỉ kém không đem vùi đầu tiến vào trong đồ ăn.
“A, được! Biết rồi, ta sẽ giúp các ngươi giữ bí mật.” Kỳ Trăn cắn thức ăn khoát khoát tay, đối với việc mờ ám của họ cũng rất có nghĩa khí.
Tư Đồ Tĩnh vuốt vuốt huyệt Thái Dương, đối với tình huống trước mắt không phản bác được.
“Vậy thì thật là đa tạ cậu!” Tư Đồ Du dương dương đắc ý, trong phạm vi thế lực, anh cũng không quên tuyên cáo –
“Không khách khí!” Kỳ Trăn nhẹ nhàng đáp lại.
Thì ra bên cạnh của cô khắp nơi là bí mật không thể nói a...
“Anh! anh...”
Từ Trọng Hi ghé vào trên bàn máy vi tính, ngủ đến trời đất quay cuồng, đối với tiềng ồn ào bên cạnh, kỳ thật cũng không để ý lắm.
“Nhanh tỉnh đi! Trời đã sáng.” Từ Bị Thần không ngừng lay động cánh tay anh trai, thề phải đánh thức anh.
“Làm cái gì?” Từ Trọng Hi mở mí mắt nhập nhèm ra, mới nhìn đến mình không về giường ngủ, thoáng di động thân thể, mới phát hiện toàn thân đau...
Aizzz! Rốt cuộc ngủ lúc nào?
Cô xem qua rất nhiều chuyện xưa ở trên in¬ter¬net, biết rõ rất nhiều đàn ông vì người con gái yêu mến, nguyện ý làm rất nhiều việc ngốc.
Cô cũng không hy vọng loại bi kịch này xuất hiện ở nhà cô.
“Trông nom tốt chính em là được rồi! Chuyện của anh, tự anh biết rõ nên làm như thế nào.” Từ Trọng Hi tùy ý khoát khoát tay, đuổi em gái ra khỏi phạm vi thế lực.
Vì yêu cố gắng hướng về trước, vốn là chuyện chính đáng người đàn ông nên làm.
Hiện tại anh muốn làm người đàn ông có thể xứng đôi với Kỳ Trăn, muốn cố gắng mở rộng bản đồ sự nghiệp của mình, cũng là chuyện cực kỳ chính xác.
Dạy thế chỉ là chuyện hai tháng, nhưng anh tuyệt đối muốn kéo dài duyên phận giữa bọn họ thật dài thật lâu...
Cho nên, hiện tại chịu chút khổ cũng không coi vào đâu.
Tập trung xông lên! Từ Trọng Hi.
★★★
“Bây giờ là như thế nào? Em bận rộn một hồi, anh bề bộn một hồi...”
Tóc dài buộc thành đuôi ngựa, trên trán cột khăn trùm đầu, mặc trên người quần áo chơi bóng, Kỳ Trăn suất khí mười phần, đánh xong trận cầu thi đấu hữu nghị, sau khi thắng bóng, lông mày lại nhíu chặt.
“Học tỷ, chị giỏi quá đó!” Giản Bội Bội cầm khăn mặt cùng đồ uống vận động, là người thứ nhất xông lên.
“Học tỷ, vừa rồi chị quăng bóng ba lần đều thật chuẩn a... . Mọi người vì chị mà vẻ vang!” Trương Du Mị cũng vây quanh Kỳ Trăn.
Kỳ Trăn tiếp nhận khăn mặt, nhìn khắp khán phòng, khuôn mặt căng cứng, chỉ lau mồ hôi, không nói chuyện nhiều.
“Các em cũng hô rất lớn