Cả Cuộc Đời Này Dành Tặng Cho Em
Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1044 lượt.
trắng, mắt cá chân mảnh khảnh, Cảnh Chi Giới không phải không thừa nhận cô xinh đẹp giống như những người mẫu trên tạp chí.
Tóc dài đen nhánh của cô thả ra, rủ xuống bờ vai mảnh khảnh, cô ngửa mặt đối mỉm cười thân thiết với anh, phảng phất sự nhục mạ của anh đêm qua chưa từng tồn tại, Cảnh Chi Giới chăm chú nhìn cô một cái, cô thật đẹp, xương quai xanh của cô làm người ta muốn hôn. Cô thật đẹp, lông mi dài cong vểnh của cô khiến anh muốn chạm vào, cô không những không đẹp, nhưng anh lại lùi về sau một bước –
Rầm! Không chút lưu tình, đóng sầm cửa lại.
Cô là rất đẹp, không sai, nhưng cô vô cùng đáng giận! Cảnh Chi Giới không quên nhớ tối hôm qua cô khiến anh khó chịu, cô đáng chết dám thương hại anh, Shit!
Tiếng đóng cửa lạnh lùng quanh quẩn ở hành lang, đồng thời nụ cười trên mặt Nhân Nhân cứng đờ.
A oa~~~, tuyệt tình như thế!?
Nhân Nhân trừng cửa sắt, cô nhăn đầu lông mày. Hừ hừ~~ Bây giờ nếu như trở về sẽ không diễn hát được, hơn nữa Trần Dĩnh biết thì cười chết cô, Hà Phi còn có thể luân lạc tới giúp mèo yêu của Trần Dĩnh dọn phân.
Nhân Nhân kiên cường ngẩng đầu lên, tiếp cận cửa bấm chuông liên tục làm vang lên những tiếng lớn, chó nhà hàng xóm sủa điên cuồng, cô vẫn ương ngạng bấm năm phút đồng hồ. Chớ sợ chớ sợ, mặc dù vẻ mặt của anh rất đáng sợ, nhưng cô có nụ cười sáng lạn siêu cấp vô địch, tin tưởng nhất định có thể hòa tan núi băng.
“Mẹ kiếp!” Cửa bất ngờ mở, gương mặt tức giận vừa ló ra liền mắng. “Em muốn làm gì?”
Anh ra sức gầm thét, cô còn mỉm cười theo. “Muốn làm gì ư?” Cô mở móc túi xách đeo trên vai ra, lấy ra một túi xách giả bộ thuận tiện. “Cho anh, coi như là cám ơn anh giúp em sửa máy vi tính”
Cảnh Chi Giới nhận lấy, anh nhíu mi tức giận hỏi: “Đây là cái gì?”
Nhân Nhân cười rất mỹ lệ, giọng nói vừa ngọt vừa êm ái. “Anh mau mở ra”
Cảnh Chi Giới mở ra, nhìn thấy một một hộp cơm, anh trừng Úy Nhân Nhân. “Đồ ăn?”
“Đúng” Nhân Nhân gật đầu, cô giải thích. “Anh nhất định thật lâu không ăn cơm nhà, em đặc biệt làm. Anh xem có hợp khẩu vị hay không?” Cảm động sao? Hắc hắc hắc!
Cảnh Chi Giới mở nắp hộp cơm, bên trong hộp là thức ăn được phối hợp thơm ngon đẹp mắt.
Giọng nói của anh lạnh như băng. “Tại sao?” Thức ăn ở nhà? Châm chọc anh không cha không mẹ sao? Cô lại chọc cho anh phát cáu.
“Như thế nào? Thoạt nhìn ăn thật ngon sao!?” Cô lấy lòng hỏi.
Cảnh Chi Giới không đáp lời, đậy nắp hộp.
Ánh mắt của anh sắc bén, trừng khiến lông mao Nhân Nhân dựng đứng lên, cô lui một bước. Không ổn không ổn, hu hu ~~ anh không phải là nên cảm động sao? Sao lại thoạt nhìn thật giống như không cảm động, ngược lại có phần kích động như muốn giết người!?
“Tôi có bảo em làm đồ ăn sao?” Giọng nói của anh nghe rất không thoải mái, thoạt nhìn có phần phát điên.
“Ờ… Không có” Cô lắc đầu. “Nhưng mà –”
“Em có phải quá rảnh rỗi hay không?” Anh hung ác trừng. “Hay là trời sinh không đủ mắng chửi?”
Hức hức hức, rất hung ác. Nhân Nhân quyết định giả bộ ngốc trợn trắng con mắt, cô mỉm cười, vân đạm phong thanh đề nghị anh. “Anh trước tiên nếm thử qua đi, làm không tốt –” Lạnh buốt! Cô sửng sốt.
Cô kinh ngạc nhìn Cảnh Chi Giới đẩy cửa bước ra, bước đi đến trước thang máy, Ầm! Đem hộp thức ăn ném vào thùng rác. Oa oa a ~~ cô làm hai tiếng đồng hồ đó… Mặt Nhân Nhân tái rồi.
“Anh!?” Cô sợ đến nói không ra lời. Sao lại có người như thế!?
Cảnh Chi Giới ném hộp cơm, xoay người lại nhìn cô. “Tôi căm hận nhất người ta đồng tình với tôi!” Cô cho là cô là người nào? Chúa cứu thế sao!?
Một cơn gió mạnh chợt từ cửa sổ thổi vào, trong nháy mắt “Rầm” một tiếng thật là lớn, sắc mặt Cảnh Chi Giới đột biến, Nhân Nhân xoay người kinh hô.
“Oa!” Thảm, cửa… Cánh cửa đóng lại.
“Shit!” Anh mắng, anh không mang chìa khóa. Anh hung ác mà trừng Úy Nhân Nhân, vẻ mặt nghiêm khắc mà tức giận, giống như muốn giết cô. Người phụ nữ chết tiệt này, anh bị chọc tức!
“Ha ha ha…” Nhân Nhân rất biết phận lập tức lục soát lấy điện thoại ra, chột dạ cười nói với anh. “Có muốn gọi tiệm phá khóa hay không? Điện thoại cho anh mượn”
Bữa ăn tối ở trong lò vi ba, lò vi ba trong phòng, anh bị giam ở ngoài cửa, anh đói bụng, mặc áo màu xám, quần thường màu đen, sắc mặt tối tăm ngồi ở trên ghế dài, ánh mắt hung ác mà trừng mắt nhìn Úy Nhân Nhân trước cửa nhà. Anh rất đói bụng, người mở khóa cũng không ở trong tiệm, không biết bao lâu mới chạy tới. Anh muốn mắng người, lại phát hiện cô giả ngốc rất có tiềm lực, bất luận mắng như thế nào, thật giống như cũng là sai lầm của anh.
“Thợ mở khóa không có nhà, mẹ kiếp, tôi đói bụng đến nghĩ muốn giết người!” Anh mặc áo vải sợi CK, mắng chửi người lại rất lỗ mãng.
“Đây là báo ứng” Nhân Nhân thuyết giáo với anh, làm quảng cáo chính là phải phân tích, đen có thể nói thành trắng. Cô trừng anh, ánh mắt lòe lòe tỏa sáng. “Anh mới vừa lãng phí thức ăn, ném hộp cơm của em đi, bây giờ đói bụng sao?” Cô vươn ngón trỏ ra, chăm chú giả trang cho anh giải trí. “Việc này á — gọi là ác giả ác báo”
“Ác giả ác báo?” Anh cười lạnh, cô chán sống. Anh n