Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1055 lượt.
r>Nhân Nhân nhìn chằm chằm cái bóng u ám dưới chân, cô nghĩ đến những vẻ mặt Cảnh Chi Giới cứu con cá kia, bộ dáng anh tiêm formalin vào. Dạ dày cô căng thẳng, tim cô đập nhanh, cô bắt đầu hoài nghi sau khi gặp Cảnh Chi Giới, cô lại bị bệnh. Cô khát vọng anh yêu và hôn thân mật. Anh từng cậy mạnh mà tiến vào thân thể cô, mặc dù chỉ có thoáng cái, tư vị chật hẹp tắc nghẽn kia cũng không hơn gì, kỳ quái chính là cô hoài niệm cảm giác ở dưới thân anh, thích anh tràn đầy nhiệt tình cúi người ngắm nét mặt của mình, ánh mắt nhiệt liệt kia làm cô mất hồn…
Nhân Nhân giãy dụa.
Anh là một người tàn khốc lạnh lùng, cá tính hoàn toàn bất đồng với cô, có lẽ hoặc là bởi vì … dạng này, anh càng thêm hấp dẫn cô. Cùng người như thế có thể nói chuyện tình cảm sao? Nhưng nếu làm không tốt, cô chính là người phụ nữ duy nhất có thể khiến anh nhẫn nhịn mà thả tự do. Cảnh Chi Giới là người đàn ông tràn đầy sự khiêu chiến lại vô cùng mê người, anh phức tạp sâu lắng, rồi lại tràn đầy mị lực cùng thâm sâu. Nhân Nhân chẳng bao giờ thích một người đàn ông nào như vậy, cô giãy dụa, giãy dụa!
Anh tại sao mê người như vậy? Tại sao gợi cảm như vậy? Hết lần này tới lần khác vừa đẹp trai lại vừa nguy hiểm? Còn có ánh mắt thâm sâu của anh, tiếng nói thấp trầm, thật đáng chết mà sẽ làm cho phụ nữ dễ dàng cho cởi áo nới dây lưng, càng đừng nói đến vóc người cao lớn tráng tỷ lệ hoàn mỹ của anh…
Hu hu, xong! Cô thế nhưng không muốn đi …
Cô chợt nhớ tới một ca khúc — “Tình yêu chân thành là vô địch”!
Đúng vậy, trên đời này có cái gì có thể làm khó cô – Úy Nhân Nhân!?
Cô nhíu đầu lông mày, nắm chặt hai đấm. Cho dù anh là ác ma, anh là đồ tồi thì thế nào? Ác ma, đồ tồi cũng có thể động tâm! Chỉ cần cô yêu anh, dùng tình yêu vô địch cảm hóa anh, anh cũng có khả năng biết nghe lời, trên đời này nào có người không cần tình yêu!
Đúng vậy, Nhân Nhân bỗng nhiên tràn đầy lòng tin, sáng tỏ thông suốt. Cô sẽ không thua, cô vĩnh viễn vĩnh viễn không chịu thua, bởi vì cô là Úy Nhân Nhân!
Nếu như Cảnh Chi Giới là dãy núi Himalaya, cô chính là đỉnh Everest. Nếu như Cảnh Chi Giới là ma quỷ, cô sẽ phải hóa thân làm Atula. Nếu như anh là thần, cô muốn làm tín đồ của anh. Nếu như anh yêu cô, cô đúng là tình nhân kiên trinh nhất, dũng cảm nhất trên cõi đời này!
Chỉ trong nháy mắt, cô bằng lòng để anh có thể yêu cô, mà buông tha cho yêu cầu đối với tình yêu hoàn mỹ của mình, cô muốn anh ôm cô, sau đó, chầm chậm chờ anh yêu cô…
Cô đã quyết định, làm trái với tín ngưỡng nhiều năm của mình.
Đừng đọc quyển sách có mác cộp “Made in In-lậu”. Trộm cắp là hành vi thiếu ý thức.
Trừng mắt nhìn chuông cửa trên vách tường, Nhân Nhân đưa tay ra, đầu ngón tay ấn lên cái nút, cô chớp mắt mấy cái, hít sâu một hơi, ấn xuống!
Tíng tong ~~ Tiếng chuông chói tai phá vỡ màn đêm yên tĩnh.
Cảnh Chi Giới mở cửa, ánh sáng màu vàng bên trong cửa chiếu lên khuôn mặt Úy Nhân Nhân.
Đáy mắt anh hiện lên vẻ kinh dị, không thể tin được cô còn tới. Con ngươi anh tối sầm lại, đẩy cửa ra, ánh mắt sâu trầm đang quan sát cô, cô thoạt nhìn có chút khẩn trương; tầm mắt anh dời xuống, chú ý tới mụn nhỏ trên cánh tay tuyết trắng của cô. Anh lại ngẩng đầu nhìn chăm chú ánh mắt cô, bề ngoài của cô thoạt nhìn thông minh thành thục mà độc lập, nhưng ánh mắt của cô lại mâu thuẫn mà cất dấu vẻ hồn nhiên, anh phát hiện anh rất thích loại ánh mắt thoạt nhìn rất tò mò lại vừa rất vô tội của cô, cô bây giờ đang ngửa mặt lên nhìn anh, ánh mắt của cô có chút khiếp đảm, nét mặt của cô lại rất quật cường.
Anh nhíu mày, tiếng nói rất thấp rất thấp, giống như dã thú đói bụng.
“Úy Nhân Nhân” Anh đi tới, ngồi chồm hổm quỳ trước mặt cô, đưa tay bắt đầu cởi quần áo cô. “Em tại sao run rẩy?” Cảm giác được cô bởi vì anh đụng chạm mà khẽ phát run. Anh cởi đai lưng của cô, vẻ mặt lãnh túc nghiêm nghị, giống như là ở làm một chuyện thần thánh. Giọng nói anh chậm chạp mà kiên định. “Em biết mèo tại sao lại chết không?” Cởi âu phục của cô ra, kéo nội y của cô xuống, anh hỏi.
Nhân Nhân sợ đến hô nhỏ một tiếng, hai tay che ngực.
Anh kéo tay cô ra, quan sát bộ ngực mỹ lệ tuyết trắng của cô, anh nói: “Là lòng hiếu kỳ giết chết mèo, em đã đến rồi, sẽ phải có tâm tư chuẩn bị, tôi không phải là một thánh nhân, em thật xinh đẹp, tôi sẽ phạm tội!” Giọng nói trầm thấp của anh nghe rất nguy hiểm, nhưng cô rất hưng phấn, cảm giác mình đang sa vào đồng thời lại cảm thấy rất kích thích.
Tay của anh thăm dò vào dưới váy cô, vuốt ve bắp đùi mềm mại của cô. Anh cúi người hôn cổ nhẵn bóng của cô, khen ngợi mùi hương trên người cô, da thịt ấm áp dưới lòng bàn tay làm anh kích động mà nóng rang. Anh mút nụ hoa phấn hồng của cô, nghe thấy cô ngọt ngào rên rỉ mê muội thở dốc.
Thân thể cô nóng lên, đầu ngửa ra sau, mặc anh hôn thân thể mềm mại của cô. Từ sau vai anh, cô nhìn thấy ánh trăng sáng tỏ, nhìn thấy cửa sổ thủy tinh phản chiếu ráng mây ngũ sắc của mình, ánh mắt cô lơ lửng trên không, thân thể của cô hưng phấn mà t