Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1180 lượt.
n Nhi lạnh lùng lên tiếng uy hiếp.
Thạch Mặc mạnh mẽ ngẩng đầu, không thể tin được nhìn nữ nhân trước mặt, nàng lại không quên ở phía sau uy hiếp hắn! Nàng làm sao có thể như vậy?
" Đừng còn dùng ánh mắt đó nhìn bổn vương, bổng vương cũng không phải người tốt lành gì, huống chi đây là do ngươi thiếu nợ bổn vương, không phải bổn vương thiếu nợ ngươi. " Mị Ngạn Nhi bị Thạch Mặc nhìn có chút cảm thấy không được tự nhiên, chẳng biết tại sao, nàng trong lúc đó lại có chút chột dạ.
" Không, ta mới không nợ ngươi, ta nợ ngươi cái gì, ta vốn không phải là của ngươi, thời điểm đó ta cũng không có danh phận gì, vì sao lại không thể rời đi, huống chị, nó vốn là hài tử của ta, ngươi làm sao có thể không hỏi qua ý ta mà đã tự ý muốn xóa sạch con ta rồi, còn không cho ta biết được, ngươi biết không, nếu như hài tử thật không còn nữa, ta sẽ khống thổ đến mức nào không? "
(mm đập bàn : ô ô… bánh bao cũng lớn rồi, đập nó đi, đập nó đi!!!! *gào thét điên loạn*)
Thạch Mặc liều lĩnh gào lớn, lúc này, cũng không nghĩ tới có thể nhìn thấy hài tử của mình hay không thì nó đã không còn trọng yếu nữa rồi, hắn hiện tại thầm nghĩ chỉ muốn phát tiến hết phẫn nộ trong lòng, thầm nghĩ muốn lớn tiéng nói ra ủy khuất của mình.
" … " lúc này tới lượt Mị Ngạn Nhi không biết nói gì, nàng xanh mặt không nói một câu!
Không phải là không đau lòng, nhưng mà đã bị phẫn nộ cùng thương tâm thay thế, chỉ là lúc này nghe thấy Thạch Mặc nói đến, nhưng trong lòng lại càng không mang theo tư vị gì, hắn đang trách nàng ư, quái quỉ tại sao nàng lúc trước nàng lại hủy đi đứa bé kia, nhưng đây quả thực là lỗi của nàng sao? Nàng lúc ấy chỉ nghĩ thật không muốn để hài tử của người khác xa cách mất hai người, thật sự là sai rồi ư?
" ta… " Mị Ngạn Nhi nghĩ muốn giải thích, nhưng lại bị câu nói kế tiếp của Thạch Mặc cắt đứt đi.
" Ngươi biết không? Ta hận ngươi, thời điểm khi biết được ngươi muốn hủy đi đứa con của ta, ta thật sự hận ngươi, hận ngươi tại sao lại có thể tàn nhẫn như vậy, cho nên, lúc này ta mới quyết định rời đi, rời đi khỏi nơi làm cho người ta thương tâm này, hơn nữa, trong lòng ngươi, ta căn bản chẳng là cái gì cả, chỉ là một nam nhân ti tiện mà thôi, không biết vì sao lại làm ngươi cảm thấy hứng thú, như một ma tước bay lên đầu cành, nhưng khi con ma tước này cuối cùng vẫn mãi không trèo lên được, ngươi cũng vẫn khinh thường ta, thân phận ti tiện như vậy, thân thể dơ bẩn như vậy, trong mắt ngươi, ta đây căn bản chỉ là một món đồ chơi mà thôi, mà cơn giận ập đến kia chẳng qua là ta không chịu trải qua sự cho phép của ngươi thôi… "
Thạch Mặc không muốn ra những lời này, nhưng lại không nhịn được mà nói ra, ý nghĩ đó đã tồn tại trong hắn quá lâu, hắn cảm thấy nó đã chân thực thái quá rồi, hắn đã không muốn tiếp tục trở thành người duy nhất nhận thức hết thảy những thứ này…
“Không, ta không có!” Mị Ngạn Nhi phủ nhận những điều mà Thạch Mặc lên án này, có lẽ đây đã từng là sự thật, nhưng về sau cũng không phải, nàng đối với hắn chính là thật tâm, bằng không tại sao lại giữ hắn bên người, tại sao lúc hắn ra đi lại cảm thấy thương tâm khổ sở…
“Không có? Ngươi nói không có? Vậy ngươi nói cho ta biết, thế ngươi xem ta là cái gì, tại vì sao ngươi lại không hỏi qua ý kiến của ta mà muốn đã hủy đi đứa con của ta? Ngươi nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc đến cùng xem ta là cái gì?” Nghe thấy Mị Ngạn Nhi cãi lại, Thạch Mặc tức giận gào lên.
“Ta… ta…”Muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói thành lời, dù sao thì nàng cũng thật sự chột dạ nha, hơn nữa nhìn thấy bộ dạng này của Thạch Mặc, lòng của nàng cũng đau đớn co rút từng chút từng chút một…
“Đừng, đừng dùng bộ dạng này mà, ta thật sự thích ngươi, đừng thương tâm nữa được không?” Mị Ngạn Nhi cũng kinh ngạc khi chính mình lại dùng một giọng nói dịu dàng như thế để nói với Thạch Mặc, tay cũng vươn tới phía Thạch Mặc, giờ khắc này, nàng đã thật sự quên mất đi sự tình không vui vẻ gì mấy trong quá khứ, thầm nghĩ muốn ôm Thạch Mặc vào trong lòng, an ủi hắn thật tốt.
Nhưng mà, nhiều khi, thời điểm ngươi muốn buông xuôi thì người khác cũng sẽ không buông xuôi theo, lúc ngươi buông tay ra khỏi người mà ngươi tự coi là không quan trọng, một từ đó, nó gọi là “bỏ qua”.
…
Sau trận cãi nhau đó, hôm nay đã là ngày thứ ba, Mộng Nhi cẩn thận ôm hài tử xuất hiện ở trong sân nhỏ tại nơi Thạch Mặc sống… Lúc đó, Thạch Mặc đang quét dọn tại đình viện, thật ra chỗ đó cũng rất sạch sẽ, nhưng việc này hình như là việc duy nhất hắn muốn làm, cho nên, thời điểm lúc hắn rảnh rỗi thì hắn sẽ cầm cây chổi để quét…
“Thạch công tử, người xem đi, nô tài mang theo ai tới này?” Vẻ mặt Mộng Nhi mừng rỡ cười, nhìn thấy trong ánh mắt Thạch Mặc sáng lên, sau khi Thạch Mặc lại một lần nữa được chủ tử sủng hạnh, Mộng Nhi cũng một lần nữa xưng nô tài rồi, xưng hô đối với Thạch Mặc cũng không còn so đo, về sau cũng không dư sức mà đi lo lắng mấy chuyện đó nữa.
“Niệm Nhi! Niệm Nhi!” Thời điểm Thạch Mặc nhìn thấy hài tử