Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Tác giả: Súp Lơ Leng Keng

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.

nghe giọng hát thâm tình của hắn, tôi âm thầm thấy may mắn, may mà hồi nãy mọi người ùa tới đúng lúc, bằng không để hắn nghe thấy lời tôi nói thì gay to. Người ta chẳng qua chỉ là theo cảm xúc bài hát mà nắm tay, tôi lại cương quyết tự kỉ quy việc mình giật tay ra là độc ác.
Ứng Nhan không lại chỗ tôi ngồi nữa, hắn khách sáo ngồi tiếp chuyện với khách hàng, ngồi đó híp mắt lại trò chuyện với bọn họ thật thú vị, thỉnh thoảng còn hát song ca với họ mấy bài, cô gái trẻ kia xem ra cực kì vui vẻ, không ngờ cái tên đồ Kiết bủn xỉn ấy mà cũng có thê thốt ra lời hay ý đẹp như thế, Ứng Nhan đêm nay thật khiến người ta phải mở rộng tầm mắt à nha.
"Aaa, em sợ quá đi à ~" Tôi giả bộ run run giọng. Nhất thời không để ý, tôi đã chấp nhận tối nay gặp anh mất rồi.
Quả nhiên Trình Gia Gia bắt đầu đắc ý, nhe răng cười: "Tốt, tối nay sẽ cho em thưởng thức sự lợi hại của anh."
Này này, lời này nghe sao mà ba chấm thế hử? Trên TV, mấy tên ác bá chẳng phải vẫn hay nói câu này khi cười dâm đãng tiến lại gần tiểu nương tử sao, còn nâng mặt tiểu nương tử lên, nói: "Được lắm, đêm nay sẽ cho nàng thưởng thức sự lợi hại của bổn đại gia."
"Bọn em chừng nào thì xong? Anh qua đón em." Lời tiếp theo của Trình Gia Gia cắt đứt suy nghĩ miên man của tôi.
A, anh đến thật á! Tuy rằng chúng tôi là nam nữ đương quen nhau, nhưng dẫn anh về nhà qua đêm có phải là tiến triển quá nhanh rồi không? Tôi còn là thiếu nữ trong sáng thuần khiết à nha.
"Cái này, bọn em phỏng chừng còn lâu lắm." Tôi bắt đầu lúng ta lúng túng.
"Khách hàng gì mà khó tính thế? Phải tiếp đãi lâu như vậy?" Trình Gia Gia khó hiểu.
Cái anh này có kinh nghiệm tiếp khách hàng, nên tôi không dám nói dối nhiều: "Hai nữ khách hàng, nhân viên nam trong phòng nội vụ đều đến đây, ca hát với hai vị mỹ nữ kia." Nhưng thật ra hai cô đó thích quấn lấy Ứng Nhan mà hát hơn.
Trình Gia Gia bỗng nhiên im bặt, thật lâu sau mới mở miệng: "Vậy chỉ có mình em là nữ?"
"Vâng, đúng là Ứng Nhan muốn o ép em đây mà, một khắc cũng không muốn cho người ta rỗi, mỗi người phải bề bộn nhiều việc hắn mới đắc ý." Tôi càng nghĩ càng tức, Ứng Nhan gọi tôi đến làm cái gì cơ chứ? Rõ ràng trước kia hễ tiếp khách hàng nữ thì rất hiếm khi gọi nữ nhân viên đi cùng, nếu cấp thiết lắm cũng chỉ đi có một hai người của phòng nội vụ mà thôi.
Nghe giọng nghiến răng nghiến lợi của tôi, Trình Gia Gia lại nở nụ cười: "Đừng nhíu mày thế, em cứ tiếp khách đi, trễ thế nào anh cũng rước em mà, có đại mỹ nam anh đây, tùy tiện gọi một tiếng là có mặt, em cũng nở mày nở mặt rồi."
"Hứ, chỗ em còn vài anh dễ nhìn đó nha, tặng gái đẹp là em về nhà, bọn họ mừng còn không hết nữa đó." Tôi quyết định đả kích Trình Gia Gia lần nữa, cái tên này, cứ hay "tự sướng" miết, xui cho anh là gặp phải tôi nha, tôi sẽ tự kỉ vượt mặt anh luôn, áp đảo khí thế của anh, đả kích mãnh liệt thế mạnh của anh!
Trong lúc tôi và Trình Gia Gia liếc mắt đưa tình loẹt xoẹt thì bên cạnh vang lên tiếng người: "Nha Nha, sao cô đã ra rồi?"
Lí Chính Nghĩa! Tôi oán hận mắng, xem mặt tôi đi, không thấy người ta đang xuân phong tình tứ với bạn trai sao, xem miệng tôi đi, không phải đang tâm tình nỉ non sao, phá đám người ta nói chuyện thế này, thật độc ác!
Tiểu Lí huynh tò mò, tay cầm gói thuốc của Ứng Nhan, thình thịch chạy tới: "Nha Nha, cô nói chuyện điện thoại với ai mà hăng say thế?"






"Bạn trai!" Tôi tức giận mắng, đồng thời tặng anh ta một cái liếc mắt ai oán.
Trình Gia Gia bên kia hình như rất hài lòng với thái độ của tôi, nhanh chóng chấm dứt cuộc gọi: "Tốt lắm, vậy đi, chừng nào em xong thì gọi anh."
Tiểu Lí bày ra một bộ dạng bi thương: "Xong rồi, nhìn biểu hiện của nha đầu nha cô, biết thế ban nãy đừng có diễn."
Lại nữa, lại nữa, anh ta không sợ phiền sao? Tôi oán hận xoay người, đập anh ta một cú: "Đừng có nói năng lung tung, hắn ta bên này phong lưu khoát hoạt lắm."
Tiểu Lí giật mình, vội bỏ tôi chạy tới phòng ca: "Sao thế được, tôi phải đi xem."
Ngồi trên xe Tiểu Lí đi được nửa đường rồi tôi mới sực nhớ, Trình Gia Gia nói tối nay sẽ qua đón tôi. Tôi nhìn di động, mười một giờ, đã trễ thế này rồi, tối nay tôi còn làm danh sách nữa, anh tới cũng không có việc gì, nên tôi nhắn cho anh cái tin: "Em được đồng nghiệp tiện đường đưa về, khuya lắm rồi, anh đừng tới, nghỉ ngơi sớm đi, mai mình gặp lại cũng không muộn."






Về đến nhà, chuyện đầu tiên tôi làm chính là đi tắm, ngồi trong phòng ca với một đống đồng nghiệp uống rượu, giờ người tôi nồng nặc mùi cồn, vô cùng khó chịu. Tắm xong tôi còn phải tăng ca nữa. Đương lúc tôi hăng say tắm rửa thì điện thoại đi động được tôi đặt ở bồn rửa tay kêu váng lên, tôi giật nảy mình, đã trễ thế này, trừ Trình Gia Gia thì đâu còn ai gọi điện cho tôi nữa!
Tôi áy náy, vừa mới bảo để anh đón mà cuối cùng lại quên, không biết anh có giận không nữa. Tôi chẳng quan tâm bọt xà phòng trên người, chạy lại bắt điện thoại, trong điện thoải qu