Tác giả: Súp Lơ Leng Keng
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
em là bà xã, bà xã, bà xã..."
Cái anh này, sao lúc mới gặp tôi lại có ấn tượng rằng anh nhã nhặn dịu dàng được nhỉ, đây đúng thực là vô lại, nhưng nghe thấy tôi thở dài qua loa, anh lại nói như làm nũng: "Bà xã, anh nhớ em, em có nhớ tới anh không thế? Không được rồi, giờ anh đã muốn gặp em rồi." Lòng tôi hoàn toàn bị anh phóng điện ngã rầm rầm.
Tôi nghe thấy giọng mình nũng nịu đáp: "Ừm, em cũng nhớ anh, giờ anh đang ở đâu thế?" Đây là ai đang nói chuyện vậy, thiệt là buồn nôn mà, tôi một bên phỉ nhổ chính mình, một bên như không có chuyện gì, tiếp tục buồn nôn với anh. =))
"Anh đang ở trên cái giường hôm qua hai ta cùng ngủ, bà xã à, chỗ này toàn hương vị của em, anh ngủ không được." Giọng Trình Gia Gia nhẹ nhàng xuyên qua micro điện thoại, truyền tới, giống như bàn tay nhỏ gãi tới gãi lui trong lòng tôi.
Cái tên gia hỏa này, ngủ không được thì nói ngủ không được, còn bảo giường hai ta hôm qua cùng ngủ, có hương vị của tôi làm gì, tôi mặt đỏ tai hồng, chuyển qua đề tài khác: "À mà, hôm nay anh không đi làm sao?"
Trình Gia Gia bên kia phì cười một tiếng: "Bà xã, em lại đỏ mặt rồi." Vẫn dùng cái ngữ khí khẳng định như đang tận mắt nhìn thấy vậy.
Tôi đang lặng lẽ nghe Trình Gia Gia nói, ánh mắt vô thức hướng về góc cửa thang máy một cái, tôi lại thấy cảnh sét đánh giữa trời quang rồi. Ứng Nhan! Sao hắn cứ chuyên môn xuất quỷ nhập thần như thế hả? Tuy rằng theo khoảng cách của tôi với hắn mà nói, thì khẳng định hắn không thể nghe thấy tôi nói gì, chỉ là theo vẻ mặt ngượng ngùng của tôi, đừng nói Ứng Nhan đã tu thành tinh, ngay cả kẻ ngốc cũng thấy tôi đang phát xuân khắp nơi.
Ứng Nhan tây phục áo sơ mi cà vạt, cầm trên tay tập công văn, ngọc thụ lâm phong đứng đó không biết đợi ai, một chốc sau, thang máy ding một tiếng mở ra, Tiểu Lí vẻ mặt sợ hãi hồng hộc chạy ra, Ứng Nhan vẻ mặt âm trầm, mở miệng mắng Tiểu Lí, đừng nhìn Ứng Nhan khủng long với kẻ khác mà lầm, hắn chưa bao giờ như thế với Tiểu Lí cả, tôi cũng chưa thấy hắn hung dữ với Tiểu Lí như thế bao giờ. Cái tên lão đại này gần đây ăn phải thuốc nổ à, sao lại bạo long thế chứ, theo lý thuyết thì chắc là gần đây Thọ Phương Phương không đến làm phiền hắn rồi, aii, Tiểu Lí ca à, anh chọc trúng hắn rồi, anh tự mình cầu phúc đi thôi.
Tôi nhanh chóng rụt cổ về sau, vô thanh vô tức cúp điện thoại. Trình ca ca à, thời khắc quan trọng này...anh không thể gọi điện đến nha, buổi sáng hôm nay em đã đi làm trễ, lại còn nghe điện thoại riêng tư lâu như vậy trong giờ làm việc, hi vọng Ứng lão đại không chú ý tới tôi, tính tình lão nhân gia* anh ta thiệt là thất thường quá đi.
[lão nhân gia: người già cả, có uy thế trong gia đình, thường trong ngôn tình hiện đại dùng để mỉa mai, chuyển thành "ông cố nội" cũng được nhưng mình thấy để thế này hay hơn ^^'>
Ứng Nhan mang theo Tiểu Lí đang vâng vâng dạ ra cửa lớn, vận may của tôi lại lần nữa nhanh chóng bay qua khỏi đầu, hắn dừng cước bộ lại, quay đầu về sau: "Lý Nhị Nha, cô sắp xếp đi, ngày mai với ngày mốt cô đi tổng bộ họp với tôi, hai ngày, đi làm đúng giờ, buổi tối đừng có lộn xộn lung tung."
Mặt Ứng Nhan đen lại, giọng có thể nói là rất nghiêm khắc, đặc biệt nói xong hai câu cuối cùng, dùng từ \'nghiến răng nghiến lợi\' cũng không đủ diễn tả, đầu tôi run rẩy kịch liệt, hắn, hắn nhất định biết ban sáng tôi đi trễ!
Nói xong Ứng Nhan bước đi, lưu lại bóng lưng tham quan tiêu sái cho tôi. Tôi cả ngày đều thấp thỏm không yên, phân tích lời nói của hắn, tận cho đến khi An An chạy tới ôm tôi, mắng mỏ bạn trai cô ấy.
Bạn trai của An An điều kiện phi thường không tốt, cha mẹ đều đã qua đời, tướng mạo cũng bình thường, lại còn làm cho một công ty bình thường không lớn mấy, anh ta trong một lần đi tiệc chiêu đãi các xí nghiệp của ngân hàng gặp được An An, đối với An An xinh đẹp nhất kiến chung tình, quấn lấy theo đuổi An An, hiện đang bàn chuyện kết hôn. Cơ mà bạn trai An An đối xử với cô ấy rất tốt, hễ có gì cũng đều nghĩ tới cô ấy trước tiên, có thể gọi là ngoan ngoãn phục tùng, hơn nữa gần đây còn đổi công ty, phát triển khá tốt. An An trong thời gian này đều toét miệng cười không ngớt.
Tôi thấy buồn buồn, hôm qua hai người này rõ ràng còn ngọt ngào đi mua giường kết hôn như thế, rốt cục sao lại phát sinh chuyện này chứ? Làm An An tức giận đến thế. Vừa may Ứng Nhan và Tiểu Lí đều ra ngoài, trong phòng không còn ai. An An nước mắt nước mũi tèm lem, khóc kể hết nửa ngày, tôi mới đại khái hiểu được đầu đuôi chuyện gì đang xảy ra.
Chuyện là bạn trai An An theo đuổi cô ấy tốn rất nhiều công phu, đánh một đường cứu quốc rất lớn, bằng mọi cách khép nép lấy lòng nhóm nữ bạn thân của An An, biến đám phụ nữ này thành hậu thuẫn to bự cho công cuộc theo đuổi, ngày đó nhóm bạn thân bị anh ta làm cảm động, dốc sức trêu chọc cáp đôi cho anh ta, đó là cái phương thức hao tổn công sức nhưng vô cùng hữu hiệu. An An khi đó vừa mới bị một tên playboy phụ tình, nên hận thấu xương mấy tên phong lưu, anh ta liền giả dạng người đàn ông đến bây giờ vẫn chưa tìm được bạn gái, mang bộ dạng thuần khiết tới t