Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Tác giả: Súp Lơ Leng Keng

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.

ới em, tốt như vậy cũng không lấy à? Nhiều người muốn đoạt anh mà gả cho lắm nha." [có em!!!'>
"Không lấy chồng là không lấy chồng, ai yêu thì cứ gả đi." Cho anh chảnh chọe đi, thời khắc mấu chốt, há có thể khuất phục.
"Thật không gả?" Trình Gia Gia kề sát vào tôi, ngay tai tôi nói nhỏ nhẹ, xong rồi, tên gia hỏa này lại quyến rũ tôi. Những cái hôn nhỏ ẩm ướt lại vụn in lên mắt tôi, trán tôi, má tôi, một cái, hai cái, ba cái...
"Lấy chồng hay không?" Anh khẽ cắn vành tai tôi, hơi thở nóng rực đảo qua cổ tôi, ngứa tê dại.
"Ưmm, không, không lấy chồng." Tôi rụt cổ lại, tránh trái né phải mặt anh, còn vùng vẫy giãy chết tại nơi hiểm yếu này.
"Lại vậy rồi." anh nói, trong lúc giãy giụa tôi vô tình kéo rơi áo sơ mi anh xuống, môi tôi vô tình sượt qua ngực anh, người Trình Gia Gia cứng lại, hai tay đặt bên hông tôi bỗng dưng siết chặt, tôi lập tức dán lên lồng ngực của anh, hơi thở mãnh liệt trên người anh bao quanh tôi, tình cảm mãnh liệt vừa nãy bị Tiểu Lí cắt đứt nhanh chóng bùng nổ khắp ngóc ngách, trong mắt anh dậy sóng quen thuộc, nụ hôn của anh bắt đầu nhiệt liệt, tay không chút khách khí lao vào quần áo của tôi, để lên ngực tôi, lồng ngực anh gắt gao đè lên tôi, hơi thở anh gấp gáp, tôi cảm thấy rõ ràng dục vọng của anh áp chặt vào tôi.
Y phục tôi nhiều nút, Trình Gia Gia cởi mãi không xong, tôi thấy trong mắt anh càng lúc càng sâu, bỗng dưng anh ngừng hôn tôi, mím chặt môi, cau mày, vội vàng kéo váy tôi lên, không quan tâm tôi đứng vững hay chưa, tại lúc tôi đương mơ màng, tôi chỉ biết anh mang theo hơi ấm vọt vào trong cơ thể tôi, tựa như chính con người anh, nhiệt liệt liều lĩnh, gai góc không khoan nhượng, tôi nghe thấy anh đang thỏa mãn thở dài: "Nha Nha, Nha Nha, Nha Nha..."
Sau lưng là vách tường lạnh lẽo, phía trước là vòng ôm rực lửa, loại kích thích mãnh liệt này khiến tôi không biết phải làm sao, cảm giác xa lạ khiến tôi toàn thân yếu ớt chỉ có thể dựa vào anh, anh cháy rực như muốn thiêu đốt tôi, tôi rốt cục kêu thành tiếng, tôi không biết mình kêu ra cái gì, chỉ thấy ánh mắt Trình Gia Gia đỏ lên, lập tức ôm tôi thật nhanh, va chạm của anh bỗng trở nên kịch liệt, tựa như thiếu niên lỗ mãng đấu đá lung tung, anh hung hăng tiến vào cơ thể tôi: "Nha Nha, em là của anh, Nha Nha."






Sáng sớm tôi còn ngủ vùi trong lòng Trình Gia Gia, lão Lục đã gọi điện đến, tôi nhờ thế mới biết, lão Lục hôm qua xong việc thì ở cách vách phòng tôi. Lúc mở cửa, chứng kiến đôi mắt tối thui của lão Lục, tôi xấu hổ một trận, cái kia, hôm qua động tĩnh hình như hơi lớn, tường khách sạn này không biết hiệu quả cách âm thế nào, chẳng biết lão Lục có nghe được không nhỉ.
Trình Gia Gia cố tình mặt dày mày dạn, quần áo không chỉnh tề đi ra từ nhà vệ sinh, làm trò ôm chầm tôi trước mặt lão Lục: "Bà xã, sao em cũng dậy rồi, hôm qua không phải rất lao lực sao, lại ngủ thêm chút nữa đi." -.-
Tôi thấy lão Lục nhìn tôi, miệng liệt tới mức nhếch lên tận lỗ tai, tôi quay lưng lại, để cái ót đối diện với anh ta, tôi không thấy gì hết, không có thấy gì hết.
Bên này tôi xấu hổ, bên kia Trình Gia Gia lại mồm mép kinh người, anh thờ ơ như không ném cái chìa khóa qua cho lão Lục, trơ mặt mo ra mở miệng: "Lục Tử, hôm qua cậu ngủ cũng không ít đi, hôm nay tôi không lái xe được, cậu lái đi, lên xe tôi phải ngủ một lát."
Lão Lục rốt cuộc cười thành tiếng, liếc mắt nhìn tôi: "Lão Tam, hôm qua cậu cũng quá cố gắng đi."
Lão Lục đi theo sau Trình Gia Gia ra ngoài, tôi nghe thấy anh ta hảo tâm khuyên: "Lão Tam, cậu không đeo lại cravat à? Để tôi thắt cho."
"Không cần, nút thắt này đẹp rồi." Giọng Trình Gia Gia xa dần.
Bị Trình Gia Gia gây sức ép một đêm, tôi vô cùng ngượng ngùng dắt theo hai quầng mắt đen xuất hiện sớm trong nhà ăn, Trình Gia Gia nhất định là cố ý, nhìn thấy ánh mắt của Tiểu Lí tôi khắc sâu được điều này, anh đúng là mong hiệu quả này thật ấy chứ.
Rõ ràng thâm sâu và tò mò nghiên cứu dung hợp hoàn mỹ trong ánh mắt Tiểu Lí, Tiểu Lí giống như đèn pha quét toàn thân tôi từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Vừa nghĩ tới chắc Tiểu Lí đang YY* tình cảnh chiến đấu mãnh liệt của tôi và Trình Gia Gia, tôi xấu hổ vô cùng, cũng chẳng dám ngồi gần anh ta với Ứng Nhan...nữa, lén lút tìm tới góc khuất có cự ly xa bọn họ nhất mà ngồi xuống, bới hai ba cái cho xong bữa sáng rồi chạy theo mọi người tới hội trường.
[YY: tự sướng.'>
Đề tài thảo luận của hội nghị lần này là quy hoạch đầu ty sang năm và ý tưởng phát triển, tham dự hội nghị đa phần là quản lý nội vụ Thiên Thịnh ở mỗi phân nhánh và trợ lý của họ. Tôi cảm thấy tôi căn bản không cần phải tới tham gia cái hội nghị này, tôi không phải trợ lý quản lý, chỉ là nhân viên kế toán được mượn tới phòng nội vụ mà thôi, bình thường cũng phụ bọn họ tính toán tiền lương, dán hóa đơn, làm osin không công, lần này theo Ứng Nhan tham gia cái hội nghị cao cấp thế này, giống như đang nghe thiên thư. Ngày hôm qua tôi cố gắng dữ lắm trong cơn gà gật mới không gục xuống mà cẩn thận ghi ghi chép