Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Tác giả: Súp Lơ Leng Keng

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

chép, nhưng hôm nay tôi không dám cam đoan.
Tôi đến hội trường cũng mười lăm phút hơn, mà trong đấy chỉ mới lác đác vài người, hai ông bác hôm qua đánh bài với tôi và Ứng Nhan đang ở ngoài hành lang hút thuốc, nhìn thấy tôi thì rất nhiệt tình qua chào đón. Lần này người tham gia đại hội đa phần là mấy tiền bối bốn năm chục tuổi, như Ứng Nhan trẻ tuổi thì hiếm thấy lắm, mà hắn lại dẫn theo tôi, ở trong đám người có vẻ phá lệ nổi bật.
Ứng Nhan có một thói quen, họp thì hay ngồi hàng ghế trước, nghe vô cùng nghiêm túc tử tế, ngày hôm qua tôi với hắn sáng sớm đã đến hội trường, chiếm chỗ giữa hàng thứ hai, trừ ra hàng đầu cho lãnh đạo ngồi, chỗ chúng tôi ngồi chính là chỗ bắt mắt nhất. Tôi sợ tinh thần hôm nay không đủ tỉnh táo sẽ ngủ gà ngủ gật, không dám ngồi cái chỗ hàng đơn vị nguy hiểm đó nữa, mà tìm tới một chỗ an toàn hẻo lánh để an thân, lỡ như trong hội nghị trọng yếu mà buồn ngủ tới gục, Ứng Nhan chắc chắn sẽ bóp chết tôi, cho nên để mình Ứng Nhan lên trước ngồi đi, tôi ở góc sáng sủa này trốn.
Tôi vừa mới ngồi xuống, mông còn chưa nóng chỗ, tin nhắn Trình Gia Gia đã tới rồi: "Bà xã, đang làm gì đó, ăn cơm chưa, bọn anh đang đi trên đường cao tốc."
Trong đầu tôi hiện lên bộ dạng dương dương tự đắc của anh đang ngả người ra ghế sau thoải mái nằm nhắn tin, rảnh rỗi lại chỉ tay năm ngón bới móc lão Lục một trận, trên cổ anh là cái nút kết khăn quàng đỏ xiêu xiêu vẹo vẹo kia.
Tôi cúi đầu nhắn lại, bên người bỗng vang lên tiếng Ứng Nhan: "Nha Nha, cô tiêu chảy khỏe chưa?"
Tôi tiêu chảy? Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, như lọt trong sương mù mà nhìn Ứng Nhan, tôi tiêu chảy khi nào?
Tiểu Lí đứng sau lưng Ứng Nhan ra sức nháy mắt, tôi không hiểu nguyên do của chuyện này, nhưng cũng biết chắc là Tiểu Lí động tay động chân, nên hàm hồ đáp: "Tốt hơn chút rồi."
Vẻ mặt khẩn trương của Tiểu Lí thở dài ra, hướng về phía tôi tay làm dấu OK.
"Sắc mặt cô rất kém." Ứng Nhan trầm ngâm, xoay đầu nhìn Tiểu Lí, "Như vậy đi, Tiểu Lí cậu thay cô ấy ghi chép, để cô ấy về nghỉ ngơi."
Tiểu Lí gật đầu liên tục, chạy tới ngồi cạnh tôi: "Vâng, buổi sáng tôi không có việc gì, Nha Nha mau nghỉ ngơi đi."
Ứng Nhan phóng mắt ra đằng trước tìm chỗ ngồi, đợi hắn đi được một khoảng nhất định, không nghe được đối thoại bên này, tôi quay đầu lại chọc chọc Tiểu Lí, không hài lòng nói: "Anh đang làm cái gì thế, nguyền rủa tôi tiêu chảy hả?"
Tiểu Lí nhìn tôi thật lâu, bỗng nhiên thở dài: "Nha Nha, cô thật là ý chí sắt đá, ngày hôm qua là loại tình huống nào, anh ấy trong gara một lòng đợi cô xuất hiện, cô nói xem tôi có nhẫn tâm nói rằng, cô với người đàn ông khác đang thân mật trong phòng không?"
Tôi quay đầu, nhìn những con chữ xanh biếc chạy trên màn chiếu, trầm mặc. Tiểu Lí luôn chắc chắn Ứng Nhan có ý với tôi thế nào đó, nhưng tôi thực không có cảm giác hắn đối xử với tôi có gì đặc biệt, hơn nữa, nếu hắn thực sự có ý tưởng bất thường với tôi, tôi cũng chỉ tỏ thái độ này thôi, tôi đâu có thích hắn.
Tôi nghĩ nghĩ, thấy cách làm của mình đúng rồi, quay đầu lại nhìn về phía Tiểu Lí, khó có khi mới thành thật nghiêm túc như này mà mở miệng: "Tiểu Lí ca, tôi cảm thấy tôi không sai, tôi có bạn trai rồi, tôi không thích Ứng Nhan, bất luận hắn có ý hay không với tôi, tôi vẫn giữ một khoảng cách nhất định với hắn."
"Nha Nha, tôi biết tình cảm của cô với bạn trai cũng tốt lắm, nhưng mà anh ấy cũng không kém đâu, cô thật sự một chút cơ hội cũng không cho?" Tiểu Lí cau mày. "Tôi cho tới bây giờ cũng chưa thấy anh ấy động lòng với cô gái nào, anh ấy ở phương diện nào cũng đều thông minh nhanh nhẹn, nhưng phương diện theo đuổi con gái lại ngốc muốn chết, tôi phải giúp anh ấy xúc tiến."
Tiểu Lí vẫn không hiểu ý tôi, tôi buông sổ ghi chép đang thu gom ra: "Tiểu Lí ca, không thích chính là không thích, có gì đâu mà khó nói. Nếu tôi thích một người, mà anh ấy không thích tôi, tôi lại càng thích vì anh ấy ăn ngay nói thật, chẳng sợ anh ấy không thích, chỉ cần anh ấy có thể trực tiếp nói cho tôi biết, mà không phải giấu giấu diếm diếm mập mờ. Nếu như Ứng kinh nói với anh hắn có ý tứ với tôi, kì thật tôi cảm thấy anh không nên cổ vũ hắn, mà nên nói cho hắn biết sự thật, tôi không thích hắn, tôi thật đã có bạn trai thân mật rồi."






Nhìn thời gian cũng không còn nhiều lắm, tôi cũng không tiếp tục vô nghĩa với Tiểu Lí nữa, thu thập đồ đạc, thừa dịp người thuyết trình chưa tới, chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi.
Tại cạnh cửa ra, tôi nhìn thấy Ứng Nhan không biết tự khi nào đang đứng đó, hắn và quan lý nội vụ của phân nhánh khác đang đứng cùng một chỗ, đưa lưng về phía tôi, mặt hướng về cửa sổ thủy tinh thật to của phòng họp, trầm mặc nhìn ngoài cửa sổ.
Quản lý nội vụ kia lấy ra bao thuốc, rút hai điếu, quay đầu đưa cho Ứng Nhan một điếu: "Chỗ các anh năm nay cải cách lương thế nào?"
Ứng Nhan hồ như có chút không tập trung, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi quay đầu lại nhìn chỗ ban nãy mình ngồi, cũng không cách xa chỗ hắn đứng là mấy, không biết hắ