Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Tác giả: Súp Lơ Leng Keng

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.

chỉ ẩn xem bọn em vui đùa thôi, cảm thấy thực thú vị, nên mới..."
"Sau khi biết việc này, anh do dự thật lâu, theo lý thì, quan hệ của em với A Nam và Tiểu Thanh đã từng rất căng thẳng, anh dù thế nào cũng không nên tiếp xúc với em, mỗi lần nhìn thấy em online, anh không nhịn được phải thoát ra, anh cuối cùng cũng nói với chính mình, dù gì cũng chỉ là đùa vui trên mạng thôi, dù sao em cũng chưa từng nhìn thấy anh, anh cũng chẳng việc gì phải lo nữa." Trình Gia Gia nắm chặt tay tôi, tiếp tục giải thích.
Tôi đối với lý do thoái thác của Trình Gia Gia nửa tin nửa ngờ, trong lòng vẫn có chút khó hiểu, nếu anh không muốn để cho tôi biết thân phận anh, vậy sao còn tung hình mình lên mạng, sao còn nhờ bà A Mai sắp xếp xem mắt tôi.
Đối với nghi vấn của tôi, Trình Gia Gia do dự một chút, nhưng vẫn mở miệng, lần này tung ra bom mà không hề báo trước: "Hình của anh lần đó là do Ứng Nhan tung lên, Ứng Nhan khoảng thời gian đó có hợp tác với bên công ty anh, thường xuyên đến công ty anh làm việc, làm xong việc thì thường đi ăn cơm với nhau. Có khi anh chat với em thì nó cũng ở cạnh xem kịch vui, ngày đó anh chỉ không chú ý một lúc, đã bị nó quăng một tấm hình lên mạng."
Lại là Ứng Nhan, ngay cả hắn cũng nhìn thấy tôi diễu diễn, rốt cục là có bao nhiêu người núp sau lưng xem tôi xấu mặt mà cười hì hì đây, tôi phẫn nộ lắm rồi, chặn Trình Gia Gia lại: "Anh quá lắm rồi, coi như tôi không bằng em gái cao quý của anh đi, thì anh cũng đừng chơi tôi thế chứ, còn nói cho Ứng Nhan, hắn ta là cấp trên của tôi đó."
Trình Gia Gia không dám biện bạch lại, chỉ là buồn rầu nhìn tôi, ủ rũ nói: "Nha Nha, anh sai rồi, khi đó anh thật liều, giờ anh tự làm tự chịu."
Giải thích có tác dụng cái con khỉ, tôi phẫn nộ chỉ trích: "Tôi ở trong công ty ít nhiều cũng bị hắn khi dễ, hóa ra là vì chuyện này."
"Không biết mà, nó đâu có biết em là Nước Tương, anh không nói cho nó biết thân phận của em, nó chỉ hóng xem kịch vui mà thôi." Trình Gia Gia hơi kinh ngạc, thấy thần sắc xấu hổ cùng giận dữ của tôi, ngược lại lại bắt đầu an ủi tôi: "Cái tên này trước giờ đều vậy, đối với cấp dưới lúc nào cũng hà khắc, lúc trước mấy đứa bên hội học sinh bị nó chèn ép cũng liên thủ lại chống nó."
Được rồi, tôi cũng chỉ hi vọng có thế, nếu đến Ứng Nhan cũng biết tôi là Nước Tương, thì tôi sống sao đây. Tôi suy sụp dựa vào sofa, tôi mệt chết đi được, đầu choáng quá, huyệt thái dương cứ giật mãi, việc này vượt quá năng lực thừa nhận của tôi rồi, tôi cần thời gian để tiêu hóa. Không biết tự khi nào, Trình Gia Gia đã nhích lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi, trên mũi tôi lại truyền tới hương vị quen thuộc của anh, thân mật trước kia rõ mồn một trước mắt, tôi chỉ cảm thấy chua xót, tuy rằng bờ vai anh vẫn rắn chắc như ngày nào, lồng ngực của anh vẫn nóng rát như thế, tôi vẫn bất giác né xa, sau khi biết nhiều chuyện như vậy, tôi không tài nào đối mặt với Trình Gia Gia được.
Bây giờ chỉ còn lại một việc, đó là vì sao anh lại đi xem mắt, trước kia tình huống mơ hồ, tôi tin lời anh, bởi vì mẹ anh yêu thích tôi, nên anh mới gặp tôi, còn hiện tại thì... Tôi bỗng nhiên cảm thấy, giờ chuyện này có hỏi hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì, bất luận anh có mục đích gì, thì anh cũng đã tổn thương tôi đến thế này rồi. Tôi, không thể, toàn tâm tin tưởng anh nữa.
Về việc xem mắt này, Trình Gia Gia giải thích rằng, anh ở trên mạng gần gũi với tôi, càng lúc càng kiềm lòng không đặng, hơn nữa có mẹ anh ra sức thúc đẩy, anh ôm hi vọng tới gặp tôi. Đối với cái dạng này, tôi cũng chẳng biết là thật hay là giả, mà tôi trên thực tế cũng chẳng muốn phí sức điều tra nữa.
Trình Gia Gia nói xong, chăm chú nhìn tôi, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Anh đại khái là đang chờ quyết định của tôi, tôi há miệng thở dốc, lại nói không ra tiếng, hóa ra làm một cái quyết định lại khó khăn đến thế.
Ly trên bàn trà còn chút nước, tôi cầm lên uống một ngụm, nước sôi nóng rẫy cũng đã lạnh thành thấu, giữa trời đông rét lạnh thế này, uống một ngụm buốt đến tận xương.
Nuốt một ngụm trà đá này xuống, tôi bị cóng tới run, ngay cả giọng nói khi mở miệng cũng mang theo chút run rẩy: "Anh đi đi."
Con mắt Trình Gia Gia bỗng chốc co rúm lại, câu trả lời của tôi khiến anh tỉnh mộng, anh ngẩng người chừng một phút đồng hồ, sau đó không hề quan tâm mà ôm lấy tôi: "Không được."






Sau lưng tôi là sofa, trước mặt tôi là anh, tôi bị anh ra vây dưới thân mình, tôi ra sức trốn thoát, nhưng Trình Gia Gia hiện tại cứ như tường đồng vách sắt, bất luận tôi dùng sức thế nào, anh cũng chẳng hề sứt mẻ. Tay tôi bị anh giữ chặt ở sau lưng, anh dùng tay phải nắm chặt hai bàn tay tôi, tay trái còn lại giữ lấy đầu tôi, tôi lắc đầu muốn thoát ra, nhưng mà sức tôi so với anh chỉ như châu chấu đá xe, tôi nghe thấy giọng chính mình phẫn nộ mà bất lực: "Anh buông tay cho tôi."
Trình Gia Gia không nói một lời, vẫn giữ chặt lấy tôi không nhúc nhích, siết lấy tôi thật chặt, còn đem đầu anh vùi vào cổ tôi, tôi biết tiếng buông ra