XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Tác giả: Súp Lơ Leng Keng

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

vừa nói, thì cũng vừa lúc Uông tổng ngừng lại lấy hơi, cả một bàn có mình Thọ Phương Phương nói chuyện, làm sao anh không nghe thấy Thọ Phương Phương nói được.






Thọ Phương Phương bị Trình Gia Gia lơ đẹp, khuôn mặt cười xinh đẹp như hoa kia cứng đờ, bất quá Thọ kinh vẫn là Thọ kinh, rất nhanh cô ta đã chỉnh lại diễn cảm, thần thái tự nhiên mà quay đầu lại, đáp lại lời của tôi ban nãy: "Không sao đâu, Tiểu Lý, nhiệm vụ tôi bển cơ bản là xong rồi, không cần tiếp nữa, giờ cô cứ yên tâm, bàn này giao cho tôi là được."
Thính lực của Trình Gia Gia lúc này lại trở nên cực kì linh mẫn, rõ ràng mấy câu đó Thọ Phương Phương nói nhỏ vô cùng, nhưng cái kẻ toàn tâm toàn ý nghe Uông tổng nói là anh lại chẳng biết sao mà nghe được, anh cười khì quay đầu lại, vô cùng kinh ngạc nhìn Thọ Phương Phương: "Ây dà, người đẹp quản lý tới bên đây rồi sao, khó trách nha, tôi đang tự hỏi không biết ai mà dám nói giao toàn bộ bàn này cho mình, hóa ra là quản lý Thọ, quản lý Thọ tửu lượng thật là cao, hoàn toàn xứng đáng hoàn toàn xứng đáng nha."
"Đến đây, người đẹp quản lý, chúng ta cạn trước một ly." Trình Gia Gia đứng lên, nghiêng nửa người, bắt đầu rót rượu vào ly của Thọ Phương Phương. Kỹ thuật châm rượu của anh cực kì thuần thục, ly rượu của Thọ Phương Phương càng lúc càng đầy.
Thọ Phương Phương vừa thấy không đúng, lập tức đổi lại nụ cười mê người, đưa tay ngăn chai rượu của Trình Gia Gia: "Ây da, sao tôi lại không biết xấu hổ mà để Trình tổng châm rượu thế này, tôi tự mình rót, tự tôi được rồi."
"Người đẹp, phục vụ cô là vinh hạnh của tôi, cô cho tôi một cơ hội đi." Trình Gia Gia ngẩng đầu nháy mắt một cái phóng điện Thọ Phương Phương, tay lại không hề nhúc nhích, vững vàng cầm chai tiếp tục rót rượu.
Mắt anh lơ đãng toát ra một tia giảo hoạt, trong suốt nhìn tôi, giống như trước kia hay đùa giỡn với tôi, lại còn có chút nghịch ngợm trẻ con, bên này nhỏ giọng nói cho cô ta uống chết luôn, bên kia lại mặt mày ngây thơ vô tội, tựa như cục diện hỗn loạn này chẳng hề can hệ gì tới anh. Tôi nhất thời hoảng hốt, những đoạn kí ức khi xưa ở cùng anh hiện về trong đầu, giống như chúng tôi vẫn còn như trước kia, chưa hề phát sinh bất cứ chuyện gì.
Tôi cúi thấp đầu, tránh đi tầm mắt anh, thành tâm thật ý mở miệng: "Lần này thực sự cảm ơn anh đã chắn rượu giúp tôi."
Trình Gia Gia nháy mắt đã im bặt, không khí hòa hảo ban nãy giữa chúng tôi lập tức biến mất, tôi có chút không được tự nhiên, rõ ràng tôi rất thành tâm cảm ơn anh, sao lại biến thành cố ý khách sáo với anh vậy?
Thọ Phương Phương cuối cùng nhịn không được, vội vàng rời bàn tiệc đi toilet, tôi nhìn nhìn xung quanh, mấy bàn tiệc trong sảnh đã tan gần hết rồi, bàn chúng tôi ban nãy còn có chuốc rượu như thế, nên mới chưa tan. Sau khi Thọ Phương Phương rời đi, tất cả mọi người vẫn chờ, có lẽ Thọ Phương Phương uống tới sợ luôn rồi, lần này một đi không trở lại, mấy ông đàn ông trên bàn chờ một hồi mất hứng, nhìn xung quanh thấy cũng chẳng còn ai nên cũng sôi nổi đứng dậy cáo từ rời đi.
Cuối cùng trên bàn chỉ sót lại Uông tổng với Trình Gia Gia, Uông tổng uống rất tốt, còn đòi Trình Gia Gia dẫn ông ta đi karaoke nữa. Tôi không khỏi ngó nghiêng ông Uông tổng này, đồng chí già này cũng mạnh thật đấy, giằng co suốt buổi tối thế này mà tinh thần vẫn mười chấm như trước, còn muốn đi ăn chơi đàng điếm thêm bên ngoài nữa chứ. Trình Gia Gia đã khôi phục lại vẻ mặt khách sáo ban nãy, nhìn không ra là anh có hứng thú hay không nữa, chỉ một mực từ chối, nhưng ông Uông tổng này thật quá nhiệt tình, nắm cánh tay Trình Gia Gia không cho đi, liên tục năn nỉ.
Trình Gia Gia mỉm cười từ chối cho ý kiến, ý tứ hàm súc nhìn về phía tôi, Uông tổng cũng xoay đầu lại theo tầm mắt anh, liếc mắt một cái đã thấy tôi đang ngồi ở bên, Uông tổng giật mình theo kiểu \\'thì ra là thế\\', buông tay Trình Gia Gia ra: "Ừm, chăm bạn gái quan trọng hơn, chăm bạn gái quan trọng hơn."
Tôi không nghĩ tới Trình Gia Gia sẽ viện tới tôi, bị Uông tổng nói như thế, tôi có hơi rối, đứng lên, rời bàn đi tìm các đồng nghiệp may mắn còn sót lại.
Uống hết cả đêm, công ty chúng tôi hầu như đã lừng lẫy hy sinh toàn bộ, ngay cả Thọ Phương Phương từ toilet về cũng lảo đảo loạng choạng, Ứng Nhan còn chưa về, tôi đứng trong hàng ngũ đồng nghiệp say nghiêng ngã, chờ Ứng Nhan về, đến chín giờ, Ứng Nhan vẫn còn chưa đưa Hồ tổng về xong, tàn cuộc bên này còn chờ hắn dọn đó nha.
Trình Gia Gia rốt cục cũng thu phục được đồng chí Uông tinh lực dồi dào, xưng em gọi anh tiễn ông ta ra cửa. Một mình tôi không có việc gì mà theo sát các đồng nghiệp, nhìn mắt mọi người đều lờ đờ, tôi cũng từ từ cảm thấy choáng váng hoa mắt, dù cho Trình Gia Gia có cứu viện đi chăng nữa, thì hôm nay tôi uống cũng không ít, hơn nữa lại uống rất vội, hiện tại rượu bắt đầu xông lên trên đầu.
Thọ Phương Phương quả nhiên là mạnh, sau khi đi toilet về, thay đổi hình tượng hào phóng chuyên nghiệp ban nãy, lại có thể trở nên càng phóng khoáng, chống tay lên hông bưn