Tác giả: Súp Lơ Leng Keng
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.
rút tay ra, lại hơi ngại vậy quá trắng trợn, bây giờ nghe lời này của hắn, tôi chẳng chút suy nghĩ đã mở miệng từ chối: "Không cần đâu, vậy phiền lắm."
Trong bóng tối không thấy được mặt Ứng Nhan, lần thứ hai tôi rụt tay lại thì hắn cũng buông ra, không khí trở nên thật ái ngại, tôi cũng không dám mở miệng nhiều, lùi lại một chút, giữ khoảng cách với Ứng Nhan, im lặng theo sau hắn lên lầu.
Lầu ba là chỗ tôi ở, tôi đứng cạnh cánh cửa, bắt đầu bới chìa khóa từ túi ra: "Tôi mở liền đây."
Ứng Nhan đứng lại bên cạnh tôi, tựa hồ muốn nói với tôi cái gì đó, không khí này thật xấu hổ, lòng tôi ngóng trông hắn mau lên lầu đi, nhưng hắn vẫn cố tình không nhúc nhích, tôi đảo nhanh tay tìm chìa khóa, muốn mau vào nhà để chấm dứt cái cục diện bế tắc này. Nhưng tôi càng vội, chìa khóa trong túi lại càng như lủi đâu mất hút.
Một luồng ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào trong giỏ tôi, Ứng Nhan mở di động ở phía trên túi, dưới luồng sáng của điện thoại hắn, tôi cuối cùng cũng mò ra được cái chìa khóa nằm mút tận đáy túi.
Tôi đầu đầy mồ hôi mà lấy chìa khóa mở cửa nhà, Ứng Nhan đứng cạnh không lên tiếng bỗng nhiên nói chuyện: "Xong thì gọi điện cho tôi, tôi chở cô đi, đã khuya thế này, không có phương tiện công cộng, cô đã trẻ mà một mình đi như thế không an toàn."
Ứng Nhan vừa nói xong thì xoay người đi lên lầu, cả cơ hội cự tuyệt cũng không cho tôi, khiến tôi trong lúc thay quần áo cũng phải nghĩ lý do để từ chối hắn, không đợi tôi nghĩ xong, Ứng Nhan đã gọi tới: "Tôi lấy tài liệu rồi, cô xong chưa?"
Tốc độ thần thánh gì thế này, tôi còn đang vật lộn với cái nơ con bướm đẹp lung linh trên áo khoác, nhận được điện thoại của hắn, chỉ có thể chịu bất hạnh: "Được rồi, năm phút nữa."
Có lẽ là ấn tượng về phản ứng của tôi lúc lên lầu quá mãnh liệt, Ứng Nhan rất cẩn thận mà nói: "Như vầy đi, tôi sẽ đứng trước cửa nhà cô đợi, rồi cùng cô đi xuống."
Như thế cũng tốt, có người làm bạn theo tôi xuống lầu, tôi còn sợ vụ lên lầu hồi nãy lắm, nên rất nhanh đã vứt nỗi xấu hổ với Ứng Nhan ban nãy rồi.
Nhà mẹ đẻ của An An cách chỗ chúng tôi rất xa, phải mười rưỡi mới tới nơi, đêm lạnh như thế, trên đường đến taxi cũng hiếm, tôi nếu tự đi, đoán chừng phải mười một giờ mới tới nơi. Nhà An An ở trong hẻm, xe lớn không vào được, Ứng Nhan làm việc luôn tinh tế tỉ mỉ, hắn đỗ xe ở đầu hẻm, kiên trì cùng tôi đi vào, còn đưa luôn tôi tới trước cửa nhà An An, nhìn tôi nhấn chuông cửa.
Mở cửa chính là mẹ An An, nhìn thấy chúng tôi, bà rất nhiệt tình tiếp đón: "Ây da, Nha Nha, đến đây, vào mau vào mau, đây là bạn trai con hả, mau vào ngồi."
Lỗ tai của đồng chí An An còn thính hơn cả linh khuyển*, tiếng mẹ cô ấy vừa dứt, đã thấy cô ấy khoác áo ngủ thùng thình chạy lịch bịch từ trong nhà ra: "Bạn trai Nha Nha?"
[*Linh khuyển: chó thần.'>
Tôi nhanh chóng thanh minh với mẹ An An: "Không phải ạ, đây là sếp cháu, vừa rồi tình cờ gặp nên đưa cháu tới."
An An ngó ngó tôi, lại ngó ngó Ứng Nhan, nhếch miệng, khoác lấy tay tôi, rồi lại quay đầu cười với Ứng Nhan: "Ấy, là sếp của chúng ta, biết rồi, đừng đứng, ngoài này lạnh, vào trong nhà ngồi một chút đi."
Đã trễ thế này, Ứng Nhan đương nhiên sẽ không vào nhà, chờ hắn vừa đi, An An đã dắt tay tôi thẳng đến phòng ngủ: "Khốn, Nha Nha, cô trâu thật nhá, dám giả bộ với chị đây à? Nói, cô với Ứng Nhan hú hí với nhau từ hồi nào hửm?"
Tôi thở dài, xong rồi, bà tám An An này nếu đã nhận định chuyện gì, thì nói cỡ nào cũng không thanh minh được, tôi xoa xoa huyệt thái dương, hữu khí vô lực phản kháng: "Dì cả à, dì tha cho con đi."
Trên tay đau nhói lên, cái cô An An này, lại cấu véo tôi, An An lớn giọng tiếp tục độc hại lỗ tai tôi: "Còn giả bộ!"
Tôi nhìn An An nét mặt tỏa sáng, lại thở dài: "Em thật ra cũng muốn \\'3 chấm\\' với hắn lắm, em mừng còn không kịp, này không phải là giải quyết vấn đề nhân sinh sao?"
An An không tin xíu nào, bĩu môi: "Đừng có tráo trở, ai trong công ty mà không biết hắn thầm mến cô chứ, bằng không Thọ kinh hận cô đến thế làm gì?"
Tôi ngã vật ra cái giường lớn của An An, thuận tay moi từ tủ đầu giường ra một trái quýt, chà chà, lột vỏ, bóc lấy một múi bỏ vào trong miệng: "Chị à, chị có bao giờ trải qua cảm giác như thế này chưa, có một người rất tốt ở mọi phương diện, cũng rất tốt với chị, chỉ là hắn càng đối tốt với chị, thì lòng chị lại càng buồn bực, nhận được điện thoại của hắn liền cúp, hắn vừa dựa vào thì lông tơ đã dựng ngược ấy."
"Cũng có, chính xác là có loại tình huống này." Vẻ mặt An An có chút biến đổi, tôi nhìn vẻ mặt của cô ấy không khỏi nhớ tới người đàn ông có bản chất tốt kia, đồng chí A Hoa.
"Được rồi, Nha Nha, nghe này." An An bỗng nhiên quay đầu, nằm xuống cạnh tôi, nghiêng mặt qua hai tay chống lấy đầu, hai mắt sáng ngời soi vào tôi: "Vấn đề của em giờ chị đã biết rồi, mấu chốt nằm ở tên Trình Gia Gia kia, hắn quá hấp dẫn, em từng quen hắn, hiển nhiên là đàn ông nào cũng không lọt mắt được nữa. Đàn ông tốt khác ấy, có thể anh ta chỉ có chút kin