Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1429 lượt.

Tần cha cười, “Còn có vài ngày lại trở về đi làm rồi, đi ra nói chuyện với cha đi.”
Tần Tiểu Mạn từ trong chăn thò đầu ra, suy nghĩ một chút, đúng vậy, dù sao chuyện của Cố Lãng cũng chỉ là chuyện vặt, đây tốt đẹp gì cũng là kỳ nghỉ, cô còn có cha có mẹ, phải làm con gái hiếu thảo mới đúng.
Tần Tiểu Mạn húp sùm sụp bát mì cha làm cho, bỏ thật nhiều ớt, ăn thật nhiệt tình, mới nước mắt lưng tròng, “Cha, ăn ngon quá, cha thật tốt.”
Tần cha tủm tỉm nhìn con gái, “Hôm nay hẹn hò với Lưu Diễm thế nào? Nghe mẹ con bảo, anh ta rất thích con! Có định tiến tới không?”
Tần Tiểu Mạn sặc, cầm cốc nước cha đưa cho uống một ngụm lớn, “Khụ khụ, cha, anh ta không phải ghét con sao?” đảo mắt qua lại một hồi, nghĩ nghĩ một chút, đột nhiên hét to, “là cái con người kia gạt con rồi!”
Tần cha nhìn bộ dạng ấm ức của con gái, yêu thương xoa đầu, “Được rồi, không phải người này thì còn người khác.”
Tần Tiểu Mạn hấp háy mũi, “Cha, Cố Lãng lúc nào cũng bắt nạt con, anh ta lừa con, anh ta nghĩ con ngốc nghếch. Anh ta còn…” dừng một chút, cô còn mặt mũi nào mà kể ra chuyện hôm nay chứ.
Tần cha là người khôn khéo, thấy vẻ mặt con gái đã hiểu ra mọi chuyện, cái tên tiểu tử thối Cố Lãng! “Tiểu Mạn, con định sau này thế nào?”
“Dạ?” Tần Tiểu Mạn mờ mịt ngẩng đầu nhìn cha, “Con phải làm sao bây giờ? Con không muốn mất việc, tiền lương ở đó rất cao. Cha, nếu không cha đi uy hiếp anh ta đi, bảo anh không được lợi dụng chức quyền bắt nạt con nữa!”
Tần cha đầu đầy hắc tuyến, đứa con gái này, thật đúng là….
Tần Tiểu Mạn chậm rãi khều khều sợi mì, kiên quyết đứng lên, “Con biết rồi, cha, con sẽ ra ngoài ở, không cho anh ta có cơ hội bắt nạt nữa!”

Chính sách độc lập tự chủ của Tần Tiểu Mạn.
Bước đầu tiên là vấn đề chỗ ở. Trở về thành phố S, Tần Tiểu Mạn bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cố Lãng lạnh lùng nhìn Tần Tiểu Mạn xách túi to túi nhỏ dọn đến công ty ở. Tiểu Mạn đĩnh đạc tới trước mặt Cố Lãng, “Cố Lãng, cảm ơn anh đã chiếu cố em trong thời gian qua. Bây giờ em được sắp xếp chỗ trong ký túc xá rồi, sẽ không làm phiền anh nữa.” Nói xong hiên ngang lẫm liệt giơ tay lên chào, đi ra cửa. Haizz, làm người có quyền thật là tốt, Tiểu Mạn hài lòng muốn chết. Bây giờ mình đã có ký túc xá rồi nhé!
Cố Lãng nhìn nhà cửa vắng tanh, phiền muộn ngồi trên sofa, nỗ lực thích nghi với sự thực là mình đã bị bỏ rơi.
Nam Tịch Tuyệt điện thoại đến, giọng nói có chút hả hê, “Cố, thế nào? Chúc mừng cậu trở lại độc thân. Tôi đây thập phần mong mỏi Cố trước đây trở về. Trầm lão gia vì con gái bị cậu bỏ rơi đã đến gây chuyện với chúng ta rồi. Cố, tuổi cũng lớn rồi, phải thay đổi bản tính thì đàn bà mới có thể một lòng một dạ mà theo cậu.”
Cố Lãng quát lớn, “Ai cho anh phê chuẩn cấp ký túc xá cho cô ấy! Anh có quyền đó sao?”
Nam Tịch Tuyệt nhàn nhạt nói, “Cố, tính tình cậu càng lúc càng tệ. Công tử hào hoa của chúng ta đi đâu rồi?”
“Nam Tịch Tuyệt, vợ anh chạy theo người khác, có có tư cách nói chuyện của tôi?” Cố Lãng bây giờ chỉ muốn cùng anh ta đánh nhau một trận.
“Ừm?” Nam Tịch Tuyệt cười một tiếng, đưa điện thoại cho người bên cạnh, “Ngoan, nghe cha nói, chào chú Cố đi.”
“Chú Cố!” giọng nói trẻ con vang lên, Cố Lãng sửng sốt, “Nam Tử?”
“Cố, đại ca khuyên chú một câu, đừng làm những chuyện khiến mình hối hận.”
Cố Lãng quả quyết ngắt điện thoại, khóe miệng cười tà ác, Cố Lãng anh đời này sẽ không biết đến hai từ “hối hận”.






Lần này trở về công ty, Tần Tiểu Mạn phát hiện máy mắt đồng nghiệp đều thay đổi rõ rệt. Tất cả đều nhìn cô với ánh mắt thương cảm, thậm chí Vương Tả, chuyên gia cả vú lấp miệng em cũng đến vỗ vỗ vai cô, thấp giọng dặn dò, “Lấy công việc đặt lên hàng đầu nhé.”
Giờ ăn trưa, Trần Thần hai mắt thâm quầng, vùi đầu ăn mãnh liệt, bộ dạng giống hệt như quỷ đói.
“Cô ăn xong rồi sao?” Trần Thần ngẩng dầu, thèm thuồng nhìn chằm chằm cà mèn cơm của Tần Tiểu Mạn còn vài miếng thịt, “Cho tôi ăn được không?”
Tần Tiểu Mạn ngạc nhiên, đẩy cà mèn sang cho anh ta, “Anh ăn đi.”
Ăn uống nó đủ, Trần Thần khà một tiếng, móc khăn tay ra lau miệng.
Sao anh lại ở đây? Tần Tiểu Mạn nhìn quanh, may là không có ai. Coi như không thấy anh ta là được rồi. Tần Tiểu Mạn nhặt chiếc túi rơi trên mặt đất định bỏ đi.
“Em đi đâu?” Cố Lãng dựa tường đứng lên. Vài ngày liên tục làm việc không ngừng, dạ dày ngoài trừ cà phê ra chẳng có cái gì. Chính anh cũng nghỉ bản thân bị điên rồi. Buổi chiều xuống ký túc xá của cô gõ cửa, không thấy ai trả lời, mặc dù không nhìn thấy cô, cách một bức tường, cảm nhận được sự tồn tại của cô không hiểu sao vẫn khiến anh thấy an tâm lạ thường.
Tần Tiểu Mạn dễ mềm lòng, thấy anh tiều tụy như vậy, thở dài mở cửa đỡ anh vào phòng.
Cố Lãng ngã lên giường Tiểu Mạn, lầm bầm một câu, “Anh muốn ăn cá.” Rồi chìm vào giấc ngủ.
Giường của Tiểu Mạn khá nhỏ, lại bị đồ đạc lung tung chiếm quá nửa, người Cố Lãng gần như muốn rơi ra ngoài. Tần Tiểu Mạn vất vả đẩy anh vào trong. Cố Lãng phối hợp trở mình, tiện tay