Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1439 lượt.

ũng không làm, chỉ đơn thuần ôm cô giúp cô ngủ thật ngon mà thôi.

Sớm hôm sau, tiễn An Nhiên đi rồi, Tần Tiểu Mạn khẽ thở dài một tiếng. Cố Lãng thấy vậy lại gần ôm lấy cô, “Tiểu Mạn có muốn đi công tác với anh không?”
“Được thôi.” Tần Tiểu Mạn đầu óc đơn giản chỉ nghĩ đến khoản ăn uống free, còn người nào đó, sau một đêm làm Liễu Hạ Huệ, âm thầm ủy khuất, đầu óc chỉ nghĩ đến một chuyện duy nhất, mà chuyện gì thì không phải nói ai cũng biết rồi…
“À phải rồi, Cố Lãng, NamTử vì sao lại bị thương như vậy?” Tần Tiểu Mạn đa cảm, thấy Tô Nam đưa mẹ con An Nhiên về nhà, nhớ tới Nam Tịch Tuyệt cô đơn một mình bỗng thấy thương cảm cho anh ta.
“Bởi vì,” Cố Lãng chớp chớp mắt, “chị em tốt của em nói, nếu Nam Tử nhảy từ trên lầu xuống mà không chết thì sẽ tha thứ cho anh.”
“Sau đó?” Tần Tiểu Mạn chờ mong nhìn anh, mắt sáng lên, “Nam Tử nhảy đúng không?” Oa, y hệt trong tiểu thuyết!
Cố Lãng mặt mũi tối tăm gật đầu. Anh ta không chết coi như mệnh lớn. “Sao không đi?” Thấy Tần Tiểu Mạn bất động đứng một chỗ, Cố Lãng kéo tay cô.
Tần Tiểu Mạn suy nghĩ một lúc, “Cố Lãng, nếu em bảo anh nhảy, anh có nhảy không?”
Cố Lãng búng trán Tần Tiểu Mạn một cái, xem đi, đúng là không thể đi cô ấy ở cùng một chỗ với cái cô kia được! “Em muốn thế sao?”
“Tất nhiên là không rồi.” Tần Tiểu Mạn cười, khoác tay anh kéo về phía trước, “em hôm nay muốn ăn thịt vịt áp chảo, đi mua đi!”






Siêu thị, tại khu bán đồ ăn, Tần Tiểu Mạn bận rộn xếp đồ để thanh toán, Cố Lãng đi xuống khu quần áo ở tầng ba, lúc quay trở lại xách một chiếc túi rất tinh xảo.
Tần Tiểu Mạn nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm cái túi, “anh mua cái gì vậy?”
“Quần áo tình nhân.” Cố Lãng tủm tỉm cười, ngón tay khẽ vuốt nhẹ lên đôi môi ướt át của cô, “Thích không?”
Quần áo tình nhân? Tần Tiểu Mạn lập tức hớn hở hẳn lên, lần trước thấy một cặp mặt quần áo đôi rất đáng yêu, nằng nặc đòi anh mua, kết quả bị anh chê là ấu trĩ. Bây giờ anh lại tự mình đi mua rồi. Cô gật đầu lia lịa, “Thích, thích.”
Cố Lãng xoa đầu cô, “Thích là tốt rồi.”
“A, đừng, nôn ra bây giờ!” Tần Tiểu Mạn đẩy tay anh ra, lại bị anh xấu xa nắm lấy, thuận thế ép cô nằm xuống, “Ăn ít thôi, giữ thể diện cho anh nữa.”
Tần Tiểu Mạn giơ chân muốn đạp anh ra, ngược lại còn khiến anh được nước làm càn, thừa cơ tuột luôn đôi tất chân của cô, cúi người hôn lên đôi môi, nhẹ nhàng vừa cắn vừa liếm. Một lúc lâu sau mới anh mới buông cô ra, liếm liếm môi của mình, “Cay quá.”
“Sắc lang.” Váy ngủ của Tần Tiểu Mạn bị anh kéo xuống, tức giận đấm lên lưng anh mấy cái.
“Em mưu sát chồng!” Cố Lãng khoa trương kêu lên, xoa xoa lưng.
Tần Tiểu Mạn kỳ quái nhìn bàn tay của mình, mới vừa rồi trên lưng anh hình như có cái gì? “Cố Lãng, cởi áo ra cho em xem, trên lưng anh có cái gì?”
“Cởi quần áo?” ánh mắt Cố Lãng tối lại, kéo tay Tần Tiểu Mạn đặt lên thắt lưng, “Em chắc không?”
Tần Tiểu Mạn mặt đỏ đến tận mang tai, vội vã rụt ta lại, “Không phải!” sắc đỏ càng lúc càng đậm, lan xuống cả dưới cổ.
Cố Lãng cầm tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve cái cổ nhỏ nhắn, “Có muốn hay không, nếu em không muốn, đêm nay anh sẽ không đụng tới em, thế nào?”
Bị anh nhìn chăm chú, Tần Tiểu Mạn xấu hổ quay mặt đi, lí nhí nói, “Em muốn xem ti vi!”
Cố Lãng chưa thỏa mãn, không muốn buông cô ra, khẽ khẽ cắn lên cái cổ trắng mịn, mơ hồ nói, “thì xem đi.”
Tần Tiểu Mạn bị anh làm cho toàn thân run rẩy, đầu óc bắt đầu hỗn loạn, chưa kịp nghĩ gì người đã bị anh nhấc bổng lên, cô không cam tâm lầm bầm, “em muốn xem Bát gia, để em xem xong đi.”
“Cái gì mà Bát gia Tứ gia, anh đây mới là gia của em, hầu hạ anh cho tốt đi!” Cố Lãng ghét nhất bộ dạng háo sắc của cô, không phải chỉ là nhân vật hư cấu sao? Có cái gì mà thích? “Cuối tuần lên mạng mà xem.”
Tần Tiểu Mạn bị anh vác qua vai về phía phòng ngủ, xương bả vai chọc vào bụng cộng thêm bước chân anh xóc nảy vài cái khiến dạ dày cô đảo lộn, lúc nãy ăn nhiều như vậy sớm đã không chịu nổi rồi. Há mồm “Ọe” một tiếng rồi nôn ra sạch!
“Tần Tiểu Mạn, em có âm mưu phải không?” Cố Lãng nghiến răng nghiến lợi quát.

Tần Tiểu Mạn nôn xong đi tắm rửa sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái ngồi trên giường nhìn người nào đó bận rộn. Cửa sổ hai bên đều mở toang ra, hơi đêm tràn vào tươi mát, mùi khó chịu ban nãy cũng chậm rãi tan đi.
“Hư!” Cố Lãng vừa phải tắm lại một lần nữa, quăng người lên giường phịch một cái, nhắm mắt lại thở dốc, “Đừng có nói chuyện với anh, không anh không nhịn được bóp chết em bây giờ.”
Tần Tiểu Mạn gật đầu lia lịa.
“Sau này không được ăn mấy cái này nữa.” Cố Lãng chêm thêm một câu, “Gật đầu!”
Tần Tiểu Mạn bất mãn bĩu môi, “lần sau em không ăn nhiều là được.”
“Được rồi,” nghỉ ngơi một lúc, Cố Lãng sai Tần Tiểu Mạn, “Mang túi đồ lúc nãy anh mua lại đây.”
“Vâng.” Tần Tiểu Mạn nhảy tót xuống giường, lôi cái túi quần áo đôi kia ra.
“Mở ra xem.” Cố Lãng đắc ý cười, ôm cô vào lòng, vừa xem cô mở túi đồ, vừa tận dụng lợi thế chiều cao nhìn vào trong cổ áo cô. Bầu