Tác giả: Cố Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341415
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1415 lượt.
ngoãn mà mắc bẫy, ta đã đem trộn lẫn với rượu nếp, tuy rằng Nhị đương gia có thể chịu đựng được, có điều, đối mặt với sự chủ động của phu nhân sẽ không biết phải làm thế nào. Giải dược? Ầm ĩ một hồi thuốc cũng hết tác dụng thôi. Cảnh giới cao nhất của tình dục chính là tình, tình trạng rối loạn tâm trí và nhục thể này gọi là “xuân dược.” Dù ta đi hay ở lại cũng không cần thiết!” Hắn đẩy kính đen sang một bên, “Nhị đương gia với phu nhân làm lành rồi, nhiệm vụ của ta cũng xong. Đừng chặn đường, ta đây bận rộn nhiều việc.”
Tiểu Vũ cau mày nói: “Suy cho cùng thì anh muốn chúng tôi làm sơn dương chịu tội thay chứ gì, be~”
Aron đồng tình vỗ vỗ vai hắn, trong lòng thầm nói: lão đệ, rốt cuộc ngươi cũng thông minh được một tí. Đi ra ngoài được vài bước đoạn quay đầu rất nghiêm túc nói, “Cho các ngươi một con đường. Nếu bị Nhị đương gia hạ độc thủ, tốt nhất là tới chỗ Đại đương gia cầu An tiểu thư, cô ấy chắc chắn có cách bảo vệ các người. Vĩnh biệt.”
Cho tới khi màu hồng trong đầu óc ngả ngớn nhạt dần, thần trí của Tiểu Mạn cũng dần thanh tỉnh, hô hấp cũng dễ dàng hơn, Một luồng nhiệt ấm áp di chuyển trên thân thể, lưu lại tiếng thở dốc thoải mái của ai đó…
Mí mắt cô giật giật, muốn nâng lên lại hạ xuống, nhất thời tinh thần vẫn chưa hoàn toàn phục hồi. Chắc là đang nằm mơ… Dường như trong mơ cô đã biến thành một con mèo lưu manh xấu xa, bám riết lấy Cố Lãng không chịu buông tay. Mỗi tấc da thịt đều bị dày vò, bởi vì không đạt được thứ mình muốn, liền rất hăng hái muốn chiếm đoạt, kết quả hai tay, a, cô thử động đậy một chút, vẫn đang còn. Sao tự nhiên lại nghĩ bị anh chặt đứt hai tay a, khó động đậy quá. Sau đó, sau đó, hình như là dính lấy trên người anh lăn qua lăn lại đến lúc mồ hôi nhễ nhại mới thực sự hết sức lực.
“Tiểu Mạn, em thấy sao?” giọng Cố Lãng nghe có phần mờ mịt. Tiểu Mạn rốt cục cũng mở mắt ra nhìn người đang ngồi bên nàng, rồi lại vội vã nhắm mắt lại. Trái tim “thình thịch” đập loạn xạ. Vừa rồi nhìn qua, có vẻ như đang ở bệnh viện, ế, vậy cái cảnh dâm đãng ngập trời kia chẳng lẽ là thật sao? Ông trời ơi, Tiểu Mạn kéo chăn định che mặt lại, bản thân rõ ràng rất sảng khoái, chỉ sợ là Cố Lãng không được thỏa mãn, lỡ để anh biết tỉnh lại rồi, có khi lại bị anh tìm cơ hội, chẳng phải bị anh luyện tới chết sao!
*Ôi má ơi, Mạn tỷ chong xáng của em =))*
Chăn còn chưa kéo lên đến măt liền bị chặn lại. Tần Tiểu Mạn mở mắt nhận mệnh, cực kỳ xấu hổ nhìn bàn tay thon dài, khớp xương rắn rỏi, đặt lên mặt, che mất một phần ánh sáng, ôi cái bàn tay giống trong mơ, thực sự là… khêu gợi muốn chết. A a a, chỉ dựa vào mỗi bàn tay đã dụ dỗ dục niệm của cô, cô thật là phải đi ăn chay rồi. Tần Tiểu Mạn che mặt, xấu hổ rồi lại xấu hổ.
Lúc này, cô nghĩ nói cái gì cũng là thừa, chỉ chậm rãi vòng tay qua ôm lấy anh, chậm rãi xiết chặt lại trấn an người đàn ông vốn mạnh mẽ lại ở trước mặt cô yếu đuối, hoảng loạn.
Nam Cung Yến cười cười rời đi, trong lòng dâng lên nỗi xót xa, yêu thích và cả ngưỡng mộ. Nếu như, nếu như cô có thể tựa như người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh thì thật tốt. Có thể như vậy, vòng tay ấm áp dày rộng kia còn có thể là của cô. Cô lặng lẽ đi ra ngoài.
Hai người cứ như vậy im lặng hồi lâu, Tiểu Mạn muốn rời ra, Cố Lãng lại không chịu buông tay, vùi đầu nơi hõm cổ cô mà hôn, đôi môi vẫn còn hơi run rẩy. Tiểu Mạn nghẹn ngào kêu lên: “Cố Lãng, em…”
Cố Lãng cuối cùng cũng buông cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Tiểu Mạn, anh muốn nói chuyện thẳng thắn với em.”
Giọng nói của anh rất nghiêm túc, Tiểu Mạn chợt căng thẳng, “Chuyện gì vậy?”
Anh lần tay bên hông, lôi bên trong bao da một khẩu súng đưa cho cô xem, thẹn thùng nói: “Đây là đồ thật.”
Nhìn mặt Tiểu Mạn không biểu tình, Cố Lãng cho rằng cái này chưa đủ sức thuyết phục, đành mặt dày tiếp tục nói: “Anh, anh thực sự không phải người tốt. Ra nước ngoài thì quen biết Nam Tử rồi vào công ty của anh ta, cùng tiểu tam giúp hắn thống trị bang C,” anh hơi cúi đầu, cong một ngón tay gãi gãi mũi, “Em biết mà, đàn ông vốn thích tranh đoạt.” Thấy Tiểu Mạn nhìn anh không chớp mắt, đành cắn răng, “Anh, ngoại trừ là tổng giám đốc lăng hiên, cũng là lão đại bên này. Nói trắng ra, là xã hội đen!”
“Có điều,” Cố Lãng mất bò mới lo làm chuồng thêm một câu, “Mấy hôm trước, anh đã đem toàn bộ quyền lực giao cho mấy người Aron, Tiểu Vũ, hiện tại, anh xuất thân trong sạch, chức vị cũng trong sạch. Chỉ là muốn giải quyết xong rồi mới trở về lấy em.”
Tiểu Mạn đẩy anh ra, khoác thêm áo xuống giường.
Vẻ mặt Cố Lãng buồn bã, ánh mắt vỡ vụn thành từng mảnh, bỗng dưng thấy lạnh ngay cả khi trong phòng có điều hòa. Tiểu Mạn bên cạnh ngồi chồm hổm đi giày, cái cổ trắng nõn cúi xuống. Cố Lãng nắm chặt tay, quả nhiên, anh bị người ta ghét bỏ rồi. Không cam lòng bỏ thêm một câu: “Anh không có giết người.” Nói xong lại càng thêm ủ rũ, thế nhưng, mấy chuyện dính tới pháp luật cũng từng làm, thỉnh thoảng còn trái pháp luật một tí.
Tiểu Mạn cần thận chống tay vào mép g