Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Chó Dữ

Nhà Có Chó Dữ

Tác giả: Thiên Thảo

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.

hắn nhìn ra được Tu đang kiểm tra năng lực làm việc của Tư Nam: "Tôi đột nhiên nghĩ tới, vốn là cuối tuần này bộ phận kĩ thuật cùng với bộ phận truyền thông sẽ đưa ra một sản phẩm mới, đáng lẽ tôi phải có mặt. Nhưng mà, lấy tình huống của tôi lúc này, chỉ sợ là không thể đến dự tiệc ra mắt được, tôi hi vọng cậu có thể đi thay tôi."
"Hả? Tôi sao?" Tư Nam không thể tin được chỉ vào mũi của mình.
"Có tự tin không?" Uông Phong Lân nở ra một nụ cười khiến người khác an tâm, "Tôi tin tưởng vào con mắt nhìn người của mình."
"Oh, được! Tôi nhất định sẽ làm hết sức." Tư Nam gật đầu.
"Bây giờ cậu đến bộ phận truyền thông cùng bộ phận kĩ thuật, hỏi tài liệu từ bọn họ, nghiên cứu thật cẩn thận, bởi vì đến đó nhất định sẽ phải trả lời một số câu hỏi từ phía phóng viên. Còn về qui trình phát hành sản phẩm này nọ có gì phải chú ý tôi nghĩ cậu chỉ cần hỏi Đường Tư Viễn là được.
"Uh, được." Tư Nam đứng lên. "Tôi sẽ đi ngay."
"Uh." Uông Phong Lân gật đầu cổ vũ, "Đi đi, nhưng mà không cần làm quá sức đâu!"
"Cảm ơn, anh cố gắng nghỉ ngơi nhé!" Tư Nam rời khỏi phòng của Uông Phong Lâu, lập tức đi xuống lầu.
Cửa thang máy vừa mở ra, Tư Nam đang chuẩn bị đi vào, nhưng lại nhìn thấy một người mặc trang phục của phụ nữ đi ra khỏi thang máy, đeo cái kính râm siêu to che khuất hơn một nửa khuôn mặt, đôi môi đỏ mọng ướt át.
Người phụ nữ bước ra khỏi thang máy kiêu ngạo lướt qua người Tư Nam, trực tiếp đến chỗ Thước Nhã.
"Là ai vậy ta?" Cửa thang máy đóng lại, Tư Nam lẩm bẩm, "Chẳng lẽ là có quan hệ rất tốt với anh sao?"
...
Đi tới bộ phận truyền thông.
"Anh Đường, A Kim đâu?" Tiểu Thanh nhìn thấy Tư Nam đi vào.






"Chắc là ở trên tầng mười tám rồi!" Bản thâm chỉ lo đi làm những việc mà Uông Phong Lân giao cho, hoá ra đã không có chú ý tới A Kim ở đâu luôn.
"Oh, tôi còn tưởng hai người dính nhau như hình với bóng chứ!" Tiểu Thanh cười với Tư Nam.
"Cũng không tới mức vậy đâu." Tư Nam lắc đầu, "Uông tổng nói tôi xuống lấy tài liệu về sản phẩm sẽ phát hành tuần sau."
"Oh?" Uông tổng có tham dự không?"
"Không có, anh ấy nói tôi tham dự thay anh ấy."
"Tư Nam, em sao vậy?"
"Không có việc gì đâu!" Mạnh mẽ đem tinh thần quay trở lại mà trả lời anh Hai.
"Đám cưới để cũng cố địa vị của mấy tập đoàn lớn, cũng là chuyện thường thấy ha." Đường Tư Viễn tìm vài tài liệu của mình đưa cho em trai, "Đây là mấy tin tức nói về việc phát hành sản phẩm, em tham khảo một chút đi."
"Oh, được." Tư Nam gật đầu, trong lòng cười thầm mình suy nghĩ quá nhiều, thầm mến hẳn là đã trở thành thói quen rồi, tại sao bản thân vừa mới nghe tới anh có hôn thê thì lại cảm thấy đau lòng chứ?
"Em giống như là không có tinh thần," Đường Tư Viễn đưa tay rờ rờ trán Tư Nam, "Không có nóng, hẳn là không có việc gì. Có phải việc của em nhiều quá không, không quen à?"
"Không có đâu!" Tư Nam hít sâu một hơi, cười tươi rói, "Em qua bên bộ phận kĩ thuật, có gì không biết sẽ hỏi anh sau."
"Được." Đường Tư Viễn gật đầu, đưa mắt nhìn Tư Nam đi ra ngoài, nhìn ra được em trai có tâm sự, cũng không biết được tâm sự của nó là cái gì! Chỉ biết lắc đầu bất đắc dĩ, từ nhỏ tới lớn, y có tâm sự gì cũng không chịu nói với mình, chỉ biết nói với A Kim. Không biết bây giờ y có tâm sự, có phải cũng chỉ nói với A Kim hay không nữa? Nghĩ tới con chó kia, Đường Tư Viễn không khỏi nhăn mày nhíu mặt, hi vọng hết thảy đều là do mình suy nghĩ quá nhiều, con chó đó nhất định là A Kim tham ăn nhát gan của nhà mình trước giờ.
"Nghe nói gì không? Hôn thê của tổng tài vừa mới tới đây!" Vừa vào phòng kĩ thuật, Tư Nam liền nghe thấy đồng nghiệp trong đó buôn chuyện.
"Đúng đó." có người nói, "Rất xinh đẹp, vóc người cực kì hấp dẫn nha!"
Tư Nam cúi đầu, thật muốn đem lỗ tai bịt kín, không cần nghe thấy những thứ này.
"Anh Đường?" Trưởng bộ phận kĩ thuật nhìn thấy Tư Nam, đi từ trong phòng làm việc ra nghênh đón, "Giám đốc Đường có nói với tôi, cậu đến lấy tài liệu."
Đúng vậy, Tư Nam miễn cưỡng mỉm cười, "Mấy vấn đề về mặt kĩ thuật, tôi hi vọng có thể mượn một số tài liệu. Dù sao tôi vừa mới đi là,, có thể cần giải thích nhiều hơn một chút."
"Không thành vấn đề!" Trưởng bộ phận kĩ thuật sắp xếp lại tài liệu một chút rồi đưa qua Tư Nam, "Cậu có chỗ nào không rõ, cũng có thể tới hỏi tôi."
"Cảm ơn nhiều!"
...
Tầng mười tám.
Uông Phong Lân cắn trái táo Phan Già đã gọt xong, không liếc mắt lấy một cái với cô gái đang ngồi đối diện trước mặt.
"Phong Lân." Thanh âm kiều mị mang theo ý đồ kích thích sự chú ý người phía trước, "Thân thể anh có khoẻ không?"
"Tốt lắm." Thanh âm thật khó nghe, chẳng dễ chịu như của Tư Nam chút nào, vừa trầm thấp lại ôn nhu.
"Hôm qua em có đến thăm bác trai, bác gái."
"Oh."
"Bác gái rất lo lắng cho anh." Xem ra mình không thể hấp dẫn được sự chú ý của hắn, như vậy thì cứ đem mấy ông già bà già ra!
"Tôi biết rồi." Ăn hết quả táo, tiện tay bỏ cùi lại đầu giường, khoé mắt liếc qua Tỉnh Thượng Đan, trong lòng thoáng