XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Chó Dữ

Nhà Có Chó Dữ

Tác giả: Thiên Thảo

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.

"Ài da, anh bây giờ phải cố gắng hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc khi được em bảo vệ nha!"
"Em đâu có bảo vệ anh?" Tư Nam cười, "Em chỉ bảo vệ A Kim thôi!"
"Nếu không có hạn chế về thời gian, vĩnh viễn có thể đổi qua đổi lại giữa bản thân với A Kim thì tốt rồi!" Uông Phong Lân vuốt ve khuôn mặt của Tư Nam.
Chương 8.2
"Anh không cảm thấy phải gạt người khác rất mệt mỏi sao?" Tư Nam nhìn anh, ngón tay vuốt ve khuôn mặt của Phong Lân, "Trải qua chuyện An Chi Huyến lần trước, em nghĩ em đã có thể chấp nhận chuyện A Kim sẽ rời đi, sau này chỉ cần có anh là tốt rồi."
"Uh!" Uông Phong Lân hôn khẽ lên gương mặt em, "Vậy em về nhà chờ anh trước nha, anh sẽ về mau thôi!"
"Được." Tư Nam dìu anh ra, giao cho Mạnh Ba, "Chú ý an toàn nha!"
"Uh." Uông Phong Lân gật đầu.
Uông Phong Lân mang theo Mạnh Ba cùng Kiệt Nhĩ đi đến khách sạn Tư Thịnh.
Tầng hai mươi bảy của khách sạn đã được phong tỏa, Tỉnh Thượng Đan một mình nhốt mình trong phòng, hết thảy tin tức đều dùng điện thoại nội bộ bên trong khách sạn. Ken, Tỉnh Thượng Bình, Uông Thiên Đức cùng mẹ Uông đều ở bên phòng cách vách.
"Này, cô Tỉnh Thượng, cô ngàn vạn lần không nên làm chuyện điên rồi nha, Uông tổng đã tối!" Ken nói vào điện thoại.
"Các người nói láo, anh ta sẽ không tới, anh ta sẽ không tới!" Tỉnh Thượng Đan khàn khàn kêu lên, hoàn toàn không nghe được cái kiểu nhão nhẹt bình thường.
"Tôi tới rồi." Uông Phong Lân cần lấy điện thoại, lạnh lùng mở miệng, "Cô làm như vậy, vui lắm sao?"
"Phong Lân..." Tiếng nói Tỉnh Thượng Đan lập trức trở nên ôn nhu, "Anh tới thật sao?"
"Có chuyện gì, đi ra nói chuyện tử tế, không cần náo loạn nữa." Uông Phong Lân nhìn vẻ mặt lo lắng của mẹ đứng bên cạnh, vỗ vỗ tay bà, "Nhiều người lo lắng cho cô như vậy chính là mục đích của cô sao?"
"Không phải đâu, không phải đâu!" Tỉnh Thượng Đan lo lắng kêu to, "Phong Lân, em muốn nói chuyện với anh, chỉ có em với anh!"
"Cô muốn nói chuyện gì?" Ánh mắt UÔng Phong Lân nhìn về phía Mạnh Ba, ra hiệu bảo hắn ta đi qua xem một chút.
"Chỉ có em với anh, cho em có cơ hội được bên cạnh anh một lần không được sao?" Tỉnh Thượng Đan yêu cầu.
"Được rồi, cô chờ tôi một chút."
"Em chờ anh, Phong Lân, em sẽ chờ anh cả đời" Tỉnh Thượng Đan dùng giọng nói ôn nhu nhất đáp lại.
Uông Phong Lân buông điện thoại, nhìn mọi người: "Ba mẹ, các người trở về đi! Cô ta không có việc gì đâu, con sẽ xử lí."






"Phong Lân, cô Tỉnh Thượng vốn là một cô gái tốt..." Mẹ Uông còn định nói cái gì, đã bị Uông Thiên Đức nắm tay kéo đi.
"Được rồi, ta đưa mẹ con về, không nên để xảy ra chuyện gì không hay!" Uông Thiên Đức dặn dò.
"Được rồi." Uông Phong Lân mặt không chút thay đổi gật đầu với cha, quay qua Ken, "Ken, phiền anh tiễn cha mẹ tôi xuống lầu."
"Vâng ạ!" Ken lập tức gật đầu.
Nhìn Uông Thiên Đức cùng mẹ dưới sự hộ tống của Ken đã rời đi, Uông Phong Lân lại chuyển hướng sang Tỉnh Thượng Bình: "Tôi hi vọng cô ta như vậy không phải do anh giật dây."
"Máy nghe trộm đó." Uông Phong Lân cười vô tình, nghĩ đến lúc cùng Tư Nam nghe lén nội dung ở phòng bên, không khỏi tự nhiên cảm thấy thú vị.
"Oh, biết." Mạnh Ba gật đầu, rút từ trong túi ra điện thoại cùng hệ thống nghe trộn, một cái dán lên tường, một cái dán lên điện thoại, ấn nút speakerphone, "Món này, tôi còn chưa chính thức dùng qua."
Ngoại trừ tiếng khóc rất nhỏ, không còn bất kì âm thanh nào khác.
Uông Phong Lân nhìn Mạnh Ba một chút: "Đỡ tôi qua đó đi!"
"Được thôi!" Mạnh Ba gật đầu.
Mạnh Ba dìu Uông Phong Lân đến phòng sát vách, gõ gõ cửa: "Cô Tỉnh Thượng, mời mở cửa."
Tỉnh Thượng Đan cảnh giách hé cửa ra tạo thành một khe hẹp: "Tôi chỉ muốn nói chuyện với Phong Lân!"
"Vậy cô phải để cho tôi dìu anh ta vào chứ?" Mạnh Ba bất đắc dĩ chỉa chỉa về Uông PHong Lân đang ra vẻ suy yếu.
"Mi chờ một chút!" Tỉnh Thượng Đan cầm lấy một con dao gọt trái cây đặt lên cổ tay mình, "Vào đi!"
Mạnh Ba dìu Uông Phong Lân đến bên giường ngồi xuống: "Uông tổng, tôi ở bên ngoài đợi anh."
Uông Phong Lân gật đầu: "Được."
Mạnh Ba lui ra ngoài, đóng cửa lại.
Uông Phong Lân dựa đầu vào tường, lẳng lặng nhìn Tỉnh Thượng Đan: "Muốn nói cái gì thì nói đi!"
Tỉnh Thượng Đan buông con dao trong tay, đi đến gần Uông Phong Lân, hai mắt ngập nước: "Phong Lân, cho dù chúng ta không có tương lai, chúng ta vẫn có thể bên nhau một lần, được không?"
Uông Phong Lân chặn lại hai tay Tỉnh Thượng Đan có ý đồ ôm lấy hắn: "Không được! Cô sẽ gặp được người yêu cô. Mà tôi, đã có người tôi yêu rồi!"
"Tại sao lại như vậy? Một cơ hội cũng không chịu cho em?" Nước mắt Tỉnh Thượng Đan chảy xuống, "Anh có biết không, không thể cùng anh một chỗ, tất cả giấc mộng của em đều tan biến hết?"
"Cô chưa từng nghĩ đến muốn tìm một người để yêu sao?" Uông Phong Lân trong lòng nghĩ tới câu hỏi này của mình vốn rất ngu, nhưng mà hắn vẫn hỏi, nếu như là trước đây, có lẽ hắn sẽ nói: "Muốn chết thì chết đi"... hử?
"Em yêu anh mà" Tỉnh Thượng Đan giống n