Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2546 lượt.

hân nữa vào, "Vợ, anh biết em đại nhân đại lượng......"
"Rầm —"
Tông Chính buồn bực hừ một tiếng, mặc dù anh sớm đề phòng Lâm Miểu Miểu, nhưng bây giờ anh nào dám tránh, anh xoa xoa thắt lưng từ dưới giường đứng lên, im lặng một lúc, chán nản nói: " Hung thủ trong vụ án của Cố Dung vẫn chưa tìm được, anh cứ đi đầu thú cho rồi......"
"Không biết sẽ xử bao nhiêu năm đây?"
Ngay sau đó anh lại tự trả lời: "Tục ngữ nói giết người đền mạng, ngộ nhỡ tử hình thì sao? Tử hình thì tử hình......sống không bằng chết, thà cứ chết đi cho rồi......"
Lâm Miểu Miểu không nhịn nổi nữa, nghiến răng nghiến lợi quát người đứng ở mép giường: "Rốt cuộc anh có thôi đi không?"
*
Lâm Miểu Miểu mặt không đổi sắc ngồi bên bàn ăn, Tông Chính cười híp mắt ăn mì trong bát: "Vợ, em có muốn ăn thêm chút nữa không?"
Lâm Miểu Miểu không nói một lời lườm anh, Tông Chính nhe răng cười, bỗng nhiên cảm thấy dáng vẻ Lâm Miểu Miểu bị liệt cơ mặt thật là đáng yêu chết đi được.
Sau khi ăn uống no nê, Tông Chính tâm trạng vui vẻ muốn đến nắm tay Lâm Miểu Miểu, Lâm Miểu Miểu "vèo" một tiếng rụt tay về, Tông Chính không bắt được tay, cánh tay dài lại duỗi ra khoác lên hông cô: "Thời gian không còn sớm, đi ngủ sớm nhé?"
Đi ngủ sớm? Cô mười một giờ lên giường, bây giờ hơn một giờ còn ở trong phòng ăn ăn cơm cùng anh, nguyên nhân rốt cuộc do ai, hừ?
Lâm Miểu Miểu hất mạnh tay anh ra, đi lên phòng ngủ trên lầu, Tông Chính cũng không để ý theo sau cô trở về phòng ngủ, Lâm Miểu Miểu mới vừa lên giường Tông Chính cũng làm động tác muốn lên giường, cô quét một chân tới, mắt lom lom nhìn anh: "Ngủ sô pha đi!"
Tông Chính nói lý, từng lời từng lời cũng không gấp gáp, thong thả ung dung đứng bên giường giải thích: "Sô pha quá nhỏ, ngày mai khẳng định sẽ bị đau lưng, ngày mai anh có năm cuộc họp, còn phải thị sát các chi nhánh công ty, nghỉ ngơi không tốt, nếu lái xe không tỉnh táo, không cẩn thận xảy ra tai nạn, vậy chẳng phải em sẽ áy náy cả đời hay sao, anh sao chịu được......"
Lâm Miểu Miểu nhắm mắt lại, biết rõ anh đang gạt cô, vậy mà cô hết lần này tới lần khác vẫn bị lừa, cô tức giận xoay người, thực sự không muốn nhìn anh.
Tông Chính nhanh chóng lên giường: "Cảm ơn bà xã khoan dung độ lượng......"
Sáng hôm sau, sau bữa cơm sáng, Lý Trân liền đưa Lâm Miểu Miểu đi bệnh viện, mệnh lệnh đi kiểm tra là của Khưu Thục Thanh, Lâm Miểu Miểu không muốn đi cũng không muốn làm trái lời bà, coi như an ủi trái tim của bà đi.
Vốn chỉ là kiểm tra thân thể không nghĩ tới lại kiểm tra được cái khác.



SỰ PHÁT TRIỂN LÀM NGƯỜI TA KINH NGẠC


Vốn chỉ là kiểm tra thân thể không nghĩ tới lại kiểm tra được cái khác.
Trước khi kiểm tra có lẽ chẳng ai nghĩ đến kết quả này, Lý Trân nhìn chằm chằm tờ kết quả kiểm tra, nhìn đi nhìn lại mặt mày hớn hở vội vàng báo tin vui cho Khưu Thục Thanh, nhận được tin Khưu Thục Thanh chỉ muốn đến bệnh viện ngay tức thì, bà thật hối hận vì buổi sáng mình hơi mệt mà không đi cùng Lâm Miểu Miểu đến bệnh viện.
Lý Trân ngăn cản nhưng Khưu Thục Thanh nào chịu kiên nhẫn chờ tại Thiên Hà Viên, Lâm Miểu Miểu vốn đã khám tổng quát xong nhưng bây giờ còn phải làm thêm nhiều kiểm tra nữa.
Lâm Miểu Miểu chóng mặt sờ bụng có phần không chắc chắn, vào ngày đầu tiên khi cô đến Thiên Hà Viên ăn cơm Khưu Thục Thanh liền nói đến chuyện con cái, bình thường lại hay nhắc cho nên Lâm Miểu Miểu cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lí, nói là có chuẩn bị tâm lý nhưng khi sự việc thật sự xảy đến cô vẫn cảm thấy luống cuống.
Đến khi nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của mọi người chung quanh, mờ mịt biến thành vui sướng, ban đầu cô chỉ định kiểm tra đối phó lúc này cũng nghiêm túc nghe bác sĩ nói. Hơn nửa tiếng sau Khưu Thục Thanh đến nơi, vui đến nỗi thiếu chút nữa chảy nước mắt, bác sĩ gia đình đi theo Khưu Thục Thanh phải nhắc nhở bà bình tĩnh thả lỏng.
Hơn bốn giờ chiều Tông Chính đã về, còn ôm một bó hoa to, nhưng nhìn thấy bao nhiêu họ hàng trong phòng bỗng cảm thấy lúng túng. Buổi tối Lâm Thế Quần đến tặng rất nhiều đồ, chắc là do tâm trạng vui vẻ, nét già nua của mấy ngày trước đã không thấy tăm hơi.
Tông Chính còn muốn lúc ăn cơm có thể nói mấy câu với Lâm Miểu Miểu, tiếc là anh luôn không có cơ hội, lúc có cơ hội, Lâm Miểu Miểu lại né tránh anh làm như không biết, Tông Chính trong lòng oán hận lại không thể làm gì, cảm thấy đêm qua hao tâm tổn sức bò lên giường hôm nay lại trở về nguyên hình, dường như lại phải làm lại từ đầu rồi.
Ăn tối xong, rốt cuộc anh cũng bắt được cơ hợi ở chung với Lâm Miểu Miểu, anh mượn danh nghĩa đi dạo Khưu Thục Thanh mới đồng ý để cho Lâm Miểu Miểu đi với anh.
Hôm qua Tông Chính còn cảm thấy trong khoảng thời gian này ở Thiên Hà Viên cũng không tệ, chí ít Lâm Miểu Miểu kiêng dè Khưu Thục Thanh, Lý Trân sẽ không trực tiếp đuổi anh ra ngoài, nhưng hôm nay anh lại thấy lo lắng, nhìn bộ dáng của Khưu Thục Thanh chắc chắn sẽ không thả người, nhất định phải nhìn thấy Lâm Miểu Miểu trong tầm mắt mới yên lòng.
Dù là sáng hay chiều bên cạnh