Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2541 lượt.

ỡ xảy ra chuyện gì thì tính sao?”
Tông Chính nhẫn nhịn, ăn nói khép nép: “Cháu sẽ chăm sóc vợ mình thật tốt.”
Khâu Thục Thanh hừ một tiếng, trực tiếp mặc kệ anh, Tông Chính nhịn không được nữa: “Cháu vừa mới kết hôn, thế giới hai người còn chưa bắt đầu, các người… có để cho cháu sống nữa không đây?”
Mấy tầm mắt đồng loạt bắn về phía anh, dù Tông Chính tự nhận là da mặt dày, cũng không thể ngăn được bên tai có chút nóng lên, bình thường anh nói chuyện, cũng không có ai để ý, hôm nay mới oán giận một câu, bỗng nhiên lập tức trở thành tiêu điểm.
Lý Trân ha ha bật cười, hiếm khi trêu ghẹo con trai một câu: “Con nói mẹ nghe xem, sao chúng ta không muốn con sống tốt chứ?”
Tông Chính vẻ mặt bình tĩnh không rên một tiếng, Lâm Miểu Miểu mím môi nín cười, ước chừng là sắc mặt Tông Chính quá khó coi, cô nhịn không được giúp anh dời đề tài: “Ngày mai cháu và Tông Chính muốn về quê ngoại của cháu một chuyến.”
Khâu Thục Thanh gật gật đầu: “Đúng là nên đi.”
Ngày hôm sau, trời âm u như sắp chuyển mưa, Lâm Miểu Miểu sau khi sắp xếp mọi thứ có chút khó xử nhìn sắc trời.



NGHE LỜI EM!


Trời âm u, thật sự không phải lúc thích hợp để ra ngoài, nhưng những thứ phải chuẩn bị cho hôn lễ rất nhiều, Tông Chính cũng bề bộn nhiều việc, nếu dời lại thì không thể rút ra một ngày rảnh, Lý Trân nhìn sắc trời, nói thím Thanh chuẩn bị thêm vài cái ô: “Dự báo thời tiết nói trời hôm nay nhiều mây, buổi tối sẽ có mưa, hai đứa đi sớm về sớm.”
Lâm Miểu Miểu đáp lời, ngồi lên xe Tông Chính, xe chạy khỏi Trường Nguyệt Loan, Lâm Miểu Miểu nhìn thấy phía sau có hai chiếc xe quen thuộc đi theo, sau khi vụ án Cố Dung được kết án, Tông Chính đã tới gặp Lâm Thế Quần, hai người nói chuyện với nhau gần một giờ, lúc về nhà Tông Chính liền kể hết đầu đuôi câu chuyện cho Lâm Miểu Miểu nghe, muốn làm cho Lâm Miểu Miểu vui vẻ.
Nguyên nhân hậu quả, Lâm Miểu Miểu đại khái cũng nắm rõ, nhưng rốt cuộc Lâm Thế Quần sắm vai nhân vật nào trong đó, Tông Chính không nhắc tới, Lâm Miểu Miểu cũng không hỏi, cô chỉ biết những tin giống như trên báo chí đăng, Lâm gia trừ bỏ lão thái gia Lâm Ngạn và Lâm Thế Quần, những người còn lại đều bị bắt, mà hai người này thì thờ ơ không quan tâm tới, các báo càng ra sức đưa tin, nhất là thời điểm kết án vụ mưu sát Cố Dung, Diệp Đạo ở trong trại tạm giam đã uống thuốc độc tự sát.
Tất cả chân tướng, bí ẩn theo việc ông ta tự sát mà đặt dấu chấm hết.
Phó Thuần sau đó cũng tới thăm cô lần nữa, vẫn nói huyên thuyên như trước cảm thấy Lâm Thế Quần càng giống hung thủ, cô ấy nói năng hùng hồn đầy lý lẽ đưa ra lập luận ‘Ai được lợi nhất, người đó là hung thủ’ làm dẫn chứng: “Cô nghĩ xem, Lâm Thế Vân và Diệp Ninh ra nước ngoài, ông nội của cô cũng nhượng lại cổ phần trong công ty rút lui an hưởng tuổi già, hiện tại ba cô chiếm cổ phần nhiều nhất 45%......”
Chẳng hạn hiện tại, khi anh gọi cô là “Lâm Miểu Miểu”, trong lòng hơn phân nửa đã nghẹn một bụng lửa giận, Lâm Miểu Miểu lười biếng liếc anh một cái, cô cũng không nghĩ sẽ ép Tông Chính về sau phải nghe lời cô, nhưng hiện tại cô thấy chướng mắt cái bản mặt anh bày ra lúc này.
Lâm Miểu Miểu thu hồi tầm mắt, lười biếng nhìn ra ngoài cửa sổ, xe đã ra tới đường cao tốc, cảnh sắc đơn điệu, bất quá bởi vì đang là mùa hè, xa xa là cảnh núi non xanh mượt bao la, ít nhất so với nhìn ‘cảnh’ trong xe thoải mái hơn nhiều.
Tông Chính thấy thái độ Lâm Miểu Miểu trong lòng liền hậm hực, muốn nói hai người bọn họ đang chiến tranh lạnh, như vậy thì cũng không mấy chính xác, bởi vì Lâm Miểu Miểu cũng không lạnh nhạt với anh, chuẩn xác mà nói, thái độ của Lâm Miểu Miểu hiện tại đối với anh chính là, tâm tình tốt thì sẽ quan tâm anh một chút, tâm tình không tốt thì chê anh phiền, tính cách của cô luôn lãnh đạm, cho nên người ngoài nhìn vào cũng không phát hiện giữa bọn họ đang có vấn đề. Tông Chính lại nhớ tới trước kia Lâm Miểu Miểu vừa ngoan vừa đáng yêu, thỉnh thoảng cũng sẽ mềm giọng làm nũng ôm cổ anh gọi “Ông xã”, tư vị trong lòng thật sự là chênh lệch một trời một vực.
Anh trầm mặc, hạ một bậc thang với cô: “Cuộc sống hôn nhân sau này, chúng ta không cần quyết định xem ai phải nghe ai, có việc thì cả hai thương lượng cùng nhau, em xem chỉ số thông minh của em lại không cao...... Khụ khụ, tâm tư đơn thuần, có vẻ dễ bị lừa gạt, rất cần những ý kiến đóng góp của anh đúng lúc, em nói đúng hay không?”
Lâm Miểu Miểu mặt không chút thay đổi quay sang: “Em thừa nhận, chỉ số thông minh của em quả thật không cao, cũng có vẻ dễ bị lừa, cho nên lúc trước việc kết hôn mới không suy nghĩ cẩn thận......”
Lòng Tông Chính nảy lên, nếu tiếp tục nói nữa, anh khẳng định sẽ xui xẻo, vội vàng nói sang chuyện khác: “Đúng rồi, phù dâu khi nào thì trở về, còn phải đi thử lễ phục một lần nữa, cũng không còn bao nhiêu ngày......”
“Toa Lâm à, sáng mai cô ấy sẽ trở về, buổi chiều bọn em đi thử lễ phục, anh nhớ nói trước một tiếng với Đỗ Thiếu Khiêm, người phụ trách nói lần này cô dâu chú rể, phù dâu phù rể đều phải có mặt......”<