Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2512 lượt.
Tông Chính, bao dung lẫn nhau một tí.”
“Vâng.” Bởi vì áy náy, Lâm Miểu Miểu đối với thái độ tồi tệ của Tông Chính, vẫn luôn nhẫn nhịn, đủ bao dung rồi.
Lâm Thế Quần đang nói lại thở dài một tiếng: “Miểu Miểu của cha cũng kết hôn rồi, mẹ con biết, nhất định sẽ rất vui.”
Lâm Miểu Miểu trầm mặc, đối với mẹ của cô Lý Yên, Lâm Miểu Miểu chỉ biết được từ trong ảnh, đó là một người phụ nữ rất xinh đẹp, sau khi Cố Dung phát hiện ra sự tồn tại của Lý Yên, Lý Yên được Lâm Thế Quần bỏ lại cho một khoản tiền, thẳng thừng đuổi đi, sau khi Lý Yên sinh Lâm Miểu Miểu xong, không đến một năm, đã vì tai nạn xe mà chết.
Lâm Miểu Miểu nghĩ, Lâm Thế Quần thật không phải cặn bã bình thường.
Về phần Tông Chính, anh ta cặn bã hay không, với cô không có quan hệ lớn lắm, chẳng qua bọn cô chỉ là một đôi vợ chồng trẻ trên danh nghĩa.
“Miểu Miểu, cha chúc con sau này hạnh phúc mĩ mãn.”
Hạnh phúc? Lâm Miểu Miểu nắm chặt điện thoại, tầm mắt xuyên qua bầu không khí hư vô không biết nhìn về nơi nào, một người cho dù ở trong mơ, cũng không biết nơi nào có hạnh phúc, cô còn có thể hạnh phúc sao?
Buổi trưa Lâm Miểu Miểu nhận được điện thoại của Tông Chính, giục cô đi hoa viên Thế Kỷ.
Cách không tới nửa tiếng đồng hồ, Tông Chính lại thúc giục điện thoại một lần, sau đó cứ mỗi lần cách nửa tiếng lại gọi điện đến thúc giục, Lâm Miểu Miểu chịu không nổi phiền phức này, đột nhiên nghĩ đến Đỗ Thiếu Khiêm, thảo nào hai người này là bạn tốt, đều phiền phức như nhau.
Đồ đạc của Lâm Miểu Miểu rất ít, đồ quan trọng chỉ có dụng cụ chụp ảnh cô đem về từ nước Y, không đến một tiếng đồng hồ đã thu dọn xong, lúc cô kéo hành lý tới được hoa viên Thế Kỷ, mới hai giờ chiều, bảo vệ của hoa viên Thế Kỷ niềm nở dẫn Lâm Miểu Miểu đến cửa ngôi biệt thự của Tông Chính, còn thân thiết giúp cô ấn chuông cửa, nhưng ấn ba bốn lần, trong biệt thự cũng không có động tĩnh gì.
Lâm Miểu Miểu đành phải gọi điện cho Tông Chính, lại được thư kí của Tông Chính báo cho biết, Tông Chính đang họp, không có thời gian nghe điện thoại.
Lâm Miểu Miểu: “……” Rõ ràng hơn mười phút trước, Tông Chính còn gọi điện thoại đến thúc giục.
“Cô à, có muốn đến phòng chờ nghỉ ngơi một lát không?”
“Không cần đâu.” Lâm Miểu Miểu lại nói lời cảm ơn với người bảo vệ, đợi sau khi bảo vệ dời khỏi, Lâm Miểu Miểu đứng ở cửa lặng lẽ quan sát cánh cửa sắt. Biệt thự ở hoa viên Thế Kỷ đều là phong cách kiến trúc Baroque(1), trang trí và điêu khắc lộng lẫy, chỗ nào cũng thế, trên cửa sắt trước mặt cô, đã có không ít những chi tiết chạm trổ và hoa văn cầu kì.
Đợi mười phút, Lâm Miểu Miểu lại gọi cho Tông Chính, như trước nhận điện thoại là thư kí họ Giang đó.
Giang Trạch đặt điện thoại xuống, trong lòng hiếu kì không thôi, ai không biết Tông Chính mấy năm này, bên cạnh không có một người phụ nữ nào, không biết cô Lâm này rốt cục là ai.
“Tiểu Giang, đưa phần văn kiện này cho Tông thiếu, Tông thiếu cần gấp.”
Giang Trạch lên tiếng, nhận văn kiện, đi đến phòng làm việc của Tông Chính: “Sếp Tông, đây là văn kiện luật sư Trần vừa đưa đến.”
Tông Chính nhận lấy văn kiện, thản nhiên như không hỏi: “Cô Lâm đó gọi đến mấy lần?”
“Tổng cộng hai lần, tôi đều nói với cô Lâm, sếp đang họp.”
“Nói gì không?”
Giang Trạch đè xuống tò mò trong lòng, trả lời: “Cô Lâm nói là tìm anh, tôi nói với cô ấy anh đang họp, cô ấy liền đã gác điện thoại.”
“Ờ, tôi biết rồi, cậu ra ngoài trước đi.”
Giang Trạch ngập ngừng hỏi: “Vậy điện thoại, còn để ở chỗ của tôi sao?”
“Ừ, trước cứ để ở chỗ cậu đi, nếu cô Lâm đó còn gọi đến, cứ nói như vậy với cô ấy.”
Chờ sau khi Giang Trạch dời khỏi phòng làm việc, Tông Chính mở túi văn kiện Giang Trạch đưa tới, lấy văn kiện bên trong ra, chờ khi nhìn thấy năm chữ lớn “ĐƠN THỎA THUẬN LY HÔN” ở đầu văn kiện, tâm trạng Tông Chính thoải mái không ít.
Tông Chính xem kỹ một lượt “ĐƠN THỎA THUẬN LY HÔN”, sau đó cười lạnh đặt bút vào sau chữ “nhà trai”, tiêu sái ký tên của chính mình lên.
Qua một tiếng đồng hồ, Tông Chính gọi Giang Trạch vào, dặn dò vài chuyện công việc, sau cùng lơ đãng hỏi: “Cô ấy có gọi điện không?”
Chú thích:
(1) 巴洛克建筑: Kiến trúc Baroque là phong cách chủ đạo của thiết kế và kiến trúc Châu Âu thời kỳ Baroque, Ý bắt đầu vào cuối thế kỷ 17, tận dụng những ngôn ngữ của kiến trúc Phục hưng theo một cách thức mới mang tính chất hùng biện và phong cách sân khấu, được đặc trưng bởi sự chi tiết, tinh xảo của các bề mặt cong, các chi tiết chạm trổ, trang trí và màu sắc đặc trưng.
Trong nhà có người
“Cô ấy có gọi không?”
Giang Trạch sửng sốt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Cô Lâm? Không có.”
Giang Trạch lúc đầu cho rằng cô Lâm này, là một người phụ nữ nào đó đang quấy rầy Tông Chính, bây giờ, Giang Trạch không xác định được.
Lại qua một tiếng đồng hồ, Tông Chính lần nữa gọi Giang Trạch vào, như trước sau khi căn dặn xong công việc, Tông Chính cúi đầu nhìn văn kiện trong tay, giống như vô ý hỏi: “Cô ấy có gọi không?”
“Không có.”
“Ai nói với cậu, tôi khôn