Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2556 lượt.

đuổi theo vào.
Tông Chính vừa phân tích xong lòng mình, tâm trạng cực kì tồi tệ, nhìn thấy Lâm Miểu Miểu đẩy cửa vào, đang định nổi giận, kết quả Tông Nhan theo sau vào, khiến cơn giận của Tông Chính phải nén trở lại, tâm trạng tự nhiên càng thêm tồi tệ.
Mấy chữ đơn giản “Tông Nhan, em có việc gì?”, từ trong miệng Tông Chính nói ra, lại giống như gió lạnh từ sông băng cực Bắc thổi đến, lạnh đến mức lông tơ trên người dựng thẳng lên.
Lâm Miểu Miểu lúc này mới quay đầu lại, quan sát người phụ nữ vẫn đi theo phía sau cô.
Ấn tượng đầu tiên Tông Nhan cho cô là kiêu ngạo, ấn tượng thứ hai vẫn là kiêu ngạo, cô ta có một khuôn mặt búp bê, trông rất ngọt ngào, trang điểm tinh xảo, nhưng ánh mắt cô ta nhìn người khác, trời sinh mang theo sự khinh miệt, đương nhiên sự khinh miệt này là giành cho Lâm Miểu Miểu, lúc cô ta nhìn Tông Chính, lập tức đổi thành nụ cười nũng nịu lấy lòng: “Anh, nghe nói anh đã kết hôn, mấy hôm nay cũng không nhìn thấy anh. Vị mỹ nữ này là ai? Người mới đến à?”
Lâm Miểu Miểu vô cùng kinh ngạc, Tông Chính không phải con một sao? Khi nào thì có một đứa em gái tên là Tông Nhan.
“Cô ấy là Lâm Miểu Miểu.” Giọng nói vẫn lạnh băng như trước.
“Lâm Miểu Miểu?......, vậy là con gái riêng của Lâm gia rồi? Ôi…”
Tông Chính trong lòng không vui, dù anh cũng từng gọi Lâm Miểu Miểu là con gái riêng của Lâm gia, nhưng từ lời này trong miệng người khác nói ra, không hiểu sao khiến anh không vui, anh cảnh cáo nhìn Tông Nhan: “Nếu không có chuyện gì em ra ngoài trước đi.”
Tông Nhan như dẫm phải đinh, cô cẩn thận quan sát sắc mặt của Tông Chính, trong lòng khẽ động, tầm mắt rơi trên người Lâm Miểu Miểu, chẳng lẽ đứa con riêng không biết điều chọc đến anh? Tông Nhan lập tức chuyển lực chú ý sang người Lâm Miểu Miểu, cô lộ ra nụ cười vui vẻ: “Thì ra là chị gái nhà họ Lâm.” Mặc dù người phụ nữ trước mặt này đã kết hôn cùng Tông Chính, nhưng Tông Nhan cũng không sửa lại gọi là chị dâu, chị dâu trong lòng cô là người khác.
Lâm Miểu Miểu tự nhận mình nói chuyện không khôn khéo, nhưng cũng không phải kẻ ngu dốt, đã sớm nhận thấy ác ý che giấu phía sau nụ cười của Tông Nhan, nếu là người bình thường, có thể sẽ nể mặt kiêng dè, Lâm Miểu Miểu tuy không gây chuyện thị phi, nhưng cũng không phải người ngậm bồ hòn làm ngọt, quy luật sinh tồn từ nhỏ đã dạy cho cô biết, chỉ có mạnh mẽ mới có thể được người khác tôn trọng.
Lâm Miểu Miểu thản nhiên nói: “Cô lớn tuổi hơn tôi, không cần gọi tôi là chị.” 



Quay đầu lại cười


Lâm Miểu Miểu thản nhiên nói: “Cô lớn tuổi hơn tôi, không cần gọi tôi là chị.”
Liên tục dẫm phải hai cái đinh, nụ cười của Tông Nhan cũng không giữ được nữa, mà ở trước mặt Tông Chính không thể nổi giận, Tông Nhan hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Miểu Miểu, Tông Nhan gắng gượng kéo ra nụ cười với Tông Chính: “Buổi tối ăn cơm ở Trường Nguyệt Loan, em sợ anh quên, đến nhắc anh một tiếng, vậy em đi trước đây.”
Tông Chính lạnh nhạt đáp lại, Tông Nhan mới xoay người rời đi.
Bị Tông Nhan gây phiền phức, Lâm Miểu Miểu mới hậu tri hậu giác nhớ tới, buổi tối phải đến chỗ ở nhà họ Tông ăn cơm, nhưng cho đến lúc này, cô ngay cả bố chồng mẹ chồng là ai cũng không biết, Lâm Miểu Miểu xấu hổ vô cùng, vốn muốn hỏi Tông Chính, vừa nhìn đã nhận được ánh mắt nặng nề của Tông Chính, Lâm Miểu Miểu nhanh chóng xóa bỏ ý nghĩ trong đầu, từ trong ba lô lấy ra máy tính bảng, tra xét những nhân vật có quan hệ với Tông Chính.
Địa vị của Tông gia ở cả Z thị giống như là bá chủ, khu trung tâm của Z thị là Hồng Quế Nhai, công trình kiến trúc tiêu biểu ở Hồng Quế Nhai chính là tháp đồng hồ, Trường Nguyệt Loan vì cái gì trở thành hậu hoa viên quyền quý bon chen ở Z thị? Vào mấy năm trước, chỗ đó chỉ có Tông gia. Trong thời kỳ chiến tranh lão gia nhà họ Tông nhận chức tướng quân, sau đó vì bị thương đã lui xuống, 10 năm trước sau khi Tông lão gia qua đời, nhà họ Tông mới nhạt dần trong mắt mọi người, nhưng cũng không hoàn toàn rút khỏi vũ đài chính trị ở Z thị, con cả nhà họ Tông theo thương nghiệp, con thứ theo chính trị, từng người lên như diều gặp gió.
“Sinh ra không phải em có thể lựa chọn, sau này sẽ không có người nào còn nhớ em là con gái riêng của Lâm gia, bọn họ sẽ chỉ nhớ em là người phụ nữ của Tông Chính tôi.”
Lâm Miểu Miểu khó hiểu nhìn vào hai mắt Tông Chính, suy nghĩ tìm tòi mấy giây mới phản ứng lại, anh ta có vẻ như đang vì lời nói của Tông Nhan mà an ủi cô? Giọng nói của Tông Chính thực sự không được xem là tốt, sắc mặt cũng không mặn không nhạt, nhưng Lâm Miểu Miểu bỗng nhiên cảm thấy, người này dường như cũng không đáng ghét đến hết thuốc chữa, nghe ra hình như đang cố gắng bênh vực cho cô.
Đối phương tuy là có lòng tốt, nhưng trong lúc nhất thời Lâm Miểu Miểu không biết phải trả lời như thế nào, người phụ nữ của anh? Những lời này khiến lòng cô có một cảm giác kỳ lạ nói không nên lời.
Lâm Miểu Miểu tra xong tư liệu thì ngồi trên sô pha chơi với chú chó nhỏ, Tông Chính mỗi lần cách vài phút thì lại ngẩng đầu lên