Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2606 lượt.
chúng ta chỉ có thể xem như người xa lạ.”
Phút chốc Tông Chính buông cổ tay Lâm Miểu Miểu ra, trong giọng nói chứa đựng sự mỉa mai: “Người xa lạ? Em có thể tùy tiện ở trong lòng người xa lạ ngủ cả một đêm?”
Lâm Miểu Miểu không trả lời tiếp, Tông Chính vừa buông tay, cô liền khom người xách túi của mình đi ra ngoài, tay của cô vừa nắm đến nắm cửa màu đồng, sau lưng lại vang lên âm thanh của Tông Chính: “Xin lỗi.”
Trong giọng nói của anh, kỳ thực cũng không có nhiều cảm xúc, chẳng có áy náy, ý hối hận, không có âm tiết lên xuống cao thấp, cũng không có tình ý quanh co, chỉ là một câu trần thuật không có gì đặc biệt, nhưng tay của Lâm Miểu Miểu lại bất động.
Tông Chính đi đến, bàn tay nóng rực khô ráo phủ lên trên tay đang nắm nắm cửa của cô: “Ở lại đi.”
Tôi phải cảm ơn em rồi!
“Ở lại đi.”
Không có thỉnh cầu, xin xỏ, kỳ vọng, vẫn là ngữ khí trần thuật bình thường như trước, Lâm Miểu Miểu nghiêng đầu nhìn anh, con ngươi của anh vẫn một màu đen sâu thẳm, lại có thêm chút ánh sáng, giống như những ngôi sao trên màn trời hắc ám thu hút sự chú ý của người khác, sáng nhưng cô đơn.
Bàn tay mang theo nhiệt độ nóng bỏng phủ lên mu bàn tay cô, anh nhìn vào trong mắt cô dần dần thấy lo lắng, khẩn trương cũng có lẽ là đang chờ đợi.
“Ở lại đi.”
Lâm Miểu Miểu im lặng mấy giây, ma sui quỷ khiến thế nào lại trả lời: “Được.”
Vẻ mặt Tông Chính ngưng lại, khóe môi giương lên, trong đôi mắt có ý cười như vì sao chiếu sáng: “Muốn hiểu tôi không?”
Câu trả lời của Lâm Miểu Miểu có phần do dự: “Anh quá phức tạp……” mà cô chỉ thích đơn giản, đem mọi chuyện phức tạp biến nó trở thành đơn giản.
Tông Chính ngay lập tức khéo léo dẫn dắt từng bước giọng điệu mê hoặc nói: “Không phức tạp, một chút cũng không phức tạp.”
Lâm Miểu Miểu nghi hoặc nhìn anh hỏi: “Vậy tại sao muốn xin lỗi tôi?”
“Bởi vì em tức giận.”
“Vậy tại sao muốn tôi ở lại?”
“Vì tôi muốn em ở cùng tôi.”
“Vậy tại sao muốn ôm tôi ngủ?”
“Tôi muốn gần gũi với em hơn.” Ngón tay Tông Chính lướt nhẹ qua đôi má của Lâm Miểu Miểu, “Xem đi, một chút cũng không phức tạp.” anh vừa nói xong, đột nhiên lại hỏi: “Tại sao em muốn xin lỗi tôi?”
Lâm Miểu Miểu không nói gì nhìn anh, ngón tay Tông Chính vuốt ve cánh môi cô: “Em thật phức tạp!”
“……vì cảm thấy áy náy, tiếp đó lại không muốn có quan hệ với anh.”
Bỗng chốc sắc mặt Tông Chính trầm xuống, Lâm Miểu Miểu lấy thái độ nghên cứu tổng kết hỏi: “Anh lại làm sao vậy?”
“Không muốn có quan hệ với tôi? Em có ý gì?” Tông Chính lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, “Tôi thích nghe nửa câu trước, nửa câu sau thì không cần phải nói.”
“……ờ.”
“Vì sao không muốn có quan hệ với tôi?”
Lâm Miểu Miểu suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Lời nói của anh khiến tôi khó chịu, tôi không muốn khó chịu nữa.”
“Đây là một loại tự bảo vệ mình?”
“Xem là vậy đi.”
Tông Chính tiếp tục dùng ngón tay miết lên cánh môi của cô, ánh mắt xem thường: “Đồ nhát gan, em nói tôi nói nhiều như vậy để khiến em khó chịu, tôi mà muốn như vậy, thì sớm đã ly hôn……, biểu cảm kia của em là cái gì? Em vừa nghĩ cái gì đó có phải không?” Tông Chính đen mặt, ngón tay véo khuôn mặt trắng nõn của cô, “Nói, em vừa nghĩ đến chuyện ly hôn phải không?”
Lâm Miểu Miểsu hơi chột dạ, khéo léo trả lời: “Nghĩ đến một chút……”
Tông Chính lạnh lùng nhìn trừng trừng vào cô, ánh mắt hung dữ: “Chúng ta kết hôn được mấy ngày?”
“……5 ngày.” Lâm Miểu Miểu chuyển tầm mắt, lúc đồng ý kết hôn, cô cho rằng chỉ cùng sống với nhau một năm, hoặc là không sống cùng nhà, cô thừa nhận mình suy nghĩ không chu toàn, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện sẽ phát sinh sau đó, cô tiếp tục nán lại một năm này, lúc nào bà cụ Tông gia mới có thể bồng cháu? Trừ phi giải quyết dứt khoát.
“Lâm Miểu Miểu, em thật sự có thể, vừa kết hôn được 5 ngày, đã muốn ly hôn, em cho rằng hôn nhân là trò đùa?”
Bầu không khí vừa tốt lên được một lúc, lại bắt đầu tràn ngập mùi thuốc súng, Lâm Miểu Miểu nhẫn nại giải thích: “Tôi xin lỗi, chuyện này quả thực là tôi không đúng, lúc đầu chỉ muốn trả lại khoản nợ cho Lâm gia, cho nên mới đáp ứng hôn sự, nhưng bây giờ tôi không thể làm lỡ thời gian của anh, cho nên……”
“Cho nên?” Tông Chính thật hận không thể bóp chết người trong lòng, nói thế mà vẫn ung dung nằm trong lòng anh, gối lên cánh tay anh, vẻ mặt còn có thể bình thản nói chuyện ly hôn, làm thế nào cô có thể nói ra miệng được?
Lâm Miểu Miểu nhìn trộm vẻ mặt của Tông Chính, cả khuôn mặt gần như méo mó, âm thanh của cô vô thức dịu dàng hơn, tiếp tục nói: “Tôi sẽ giải thích rõ với bà, cái đó, có thể phiền anh một việc được……”
Tông Chính giận giữ cười lại, “Nói đi!”
Lâm Miểu Miểu bỏ qua cảm giác chột dạ, lông mi rủ xuống nhỏ giọng hỏi: “Anh có thể nói với Lâm gia là vì tôi không muốn sinh con, cho nên chủ động ly hôn cùng tôi có được hay không?” Lâm Miểu Miểu trong lòng cũng biết làm như vậy rất không phúc hậu, nhưng, nhưng, không biết vì sao, cách làm không phúc hậu này cô lại không hề cảm thấy day dứt với Tô