XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342608

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2608 lượt.

..., nhưng lại vô cùng bất đắc dĩ, lại hàm chứa chút cưng chiều. 6 Giang Lệ Lệ còn chưa thèm để ý tới anh, tựa đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bĩu môi. a Nhìn cô lúc này và lúc trước, là hai kiểu quyến rũ khác nhau. 9e Trong lòng Lạc Trạch như mềm nhũn, đưa tay kéo cô sát lại, thanh âm vừa sủng ái, vừa dụ dỗ.
"Được rồi, là em chọc giận anh mà, không phải sao?” Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ, nhẹ nhàng nói, đáy mắt cũng dâng lên một mảnh dịu dàng. e Lái xe còn tưởng mình nhìn lầm nữa. Mặc dù biết ông chủ của mình đối với phụ nữ rất hào phóng nhưng cũng chưa từng thấy anh lấy lòng một cô gái như vậy. Nhưng cũng không thể không thừa nhận, cô gái này quả thật là báu vật nhân gian.
Người lái xe nhìn chằm chằm, quan sát Giang Lệ Lệ, bắt gặp ánh nhìn lạnh như băng của Lạc Trạch trong gương chiếu hậu, lập tức tiền thu hồi ánh mắt. 0 Thật là dọa người, vừa rồi giống như là dùng ánh mắt giết chết anh ta vậy, sau lưng mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Giang Lệ lệ nghe lạc trạch nói cũng đúng, liền trừng mắt nhìn anh song cũng ngồi yên trong ngực anh không phản kháng nữa, cũng không lên tiếng, thật giống một con mèo nhỏ an tĩnh nằm trong lòng chủ nhân.
Lạc trạch rất hưởng thụ cảm giác này, tay vuốt ve lọn tóc quăn của cô, lại nhìn tấm lưng trần của cô, ánh mắt tối lại lộ ra chút lo lắng. 3f Thật không muốn sống nữa sao, dám để cho cô gái của anh mặc cái loại trang phục lộ liễu thế này.
"Lạc thiếu, tới nơi rồi.” Lái xe nhẹ giọng thông báo rồi nhanh nhẹn xuống bước xuống, mở cửa cho họ.
Lạc trạch bước xuống xe, Giang Lệ Lệ cũng bước theo xuống, nhìn khung cảnh trước mắt, cô lập tức nhìn ra hai chữ “sòng bạc”. 3 Lạc Trạch cầm lấy tay cô, khoác vào tay anh, sau đó sải bước vào bên trong.
"Lạc trạch, anh dẫn em tới sòng bạc, định chơi bài sao?” Giang Lệ Lệ hỏi nhỏ, chỉ đủ cho anh nghe thấy.
Lạc trạch ngắt nhẹ mũi cô, kề sát tai cô nói: “Lát nữa chỉ cần nghe lời anh thôi, biết không?”
Giang Lệ lệ nhìn lạc trạch sau đó gật đầu một cái, lạc trạch dịu dàng như vậy sao? Giang Lệ lệ không ngốc, đi theo lạc trạch nhiều năm như vậy, cô cũng trở nên thông minh hơn, biết nhìn ánh mắt người khác.
Hai người bước vào sòng bạc, không phải một nơi quá ồn ào mà ngược lại rất an tĩnh. Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ đi tới một bàn khách quý. ca Anh kéo cô qua, nói nhỏ vào tai cô.
"Bảo bối, em đặt cược đi, tùy theo em thôi. ea Thắng là của em, thua tính cho anh.”
Giang Lệ lệ mở to hai mắt nhìn lạc trạch, sau đó nhỏ giọng nói.
"Lạc trạch, anh giỡn chơi cái gì vậy? Em đặt cược cái gì chứ?” Giang Lệ Lệ vẻ mặt không thể tin nhìn anh.
Lạc trạch hôn lên má cô một cái, trấn an nói: “Ngoan, không phải là cứ nghe lời anh sao?”
Giang Lệ lệ cắn cắn môi, ngẩng đầu nhìn Lạc Trạch khổ sở nói: “Nhưng em không biết đặt cược, em chỉ biết chơi xúc xắc thôi.”
"Được, vậy chúng ta đi chơi xúc xắc." Nói xong liền đưa Giang Lệ lệ tới bàn chơi xúc xắc.
Giang Lệ lệ ngồi xuống, đối diện là một cô gái người nước ngoài, chỉ là sao ăn mặc cũng “tiết kiệm” như vậy chứ. Cô gái liếc mắt nhìn Lạc Trạch, cũng nhận ra anh khí vũ phi phàm. Cô nhìn Giang Lệ Lệ, quả nhiên là báu vật, dùng thứ tiếng Trung rõ ràng hỏi: “Tiểu thư xinh đẹp, cô muốn đặt cược sao?”
Giang Lệ lệ thật thà gật đầu, sau đó nhìn hai chữ lớn – nhỏ.
"Tiểu thư, đặt lớn hay nhỏ?”
Giang Lệ lệ len lén nhìn Lạc Trạch, anh chỉ cười nhạt một tiếng. Giang Lệ Lệ chỉ “lớn”, lại cười cười, chỉ qua lại giữa “lớn” và “nhỏ”. b9 Lạc Trạch đứng bên cạnh nhìn cô khẩn trương, khóe miệng cong lên, vuốt ve tóc Giang Lệ Lệ, nhẹ giọng.
"Bảo bối, em không đặt cược đi, trời sắp sáng rồi đó." Lạc trạch đùa giỡn nói.
Giang Lệ lệ cắn răng, cầm lấy tiền trên bàn, chỉ dám lấy một ít, đặt “lớn”. a Cô khẩn trương tới toát mồ hôi lạnh. Bàn tay cũng vì khẩn trương mà nắm chặt vào nhau, bắt đầu chờ đợi.






Giang Lệ Lệ dùng một đôi mắt xinh đẹp có thể câu hồn, gắt gao nhìn chằm chằm xúc xắc lay động cầm thật chặt trong hai bàn tay cô gái kia. Lạc Trạch liếc nhìn bộ dạng của Giang Lệ Lệ. Sau đó ngồi ở bên người cô, bàn tay che tay nhỏ bé của cô. 59 Cho cô khích lệ. Tiếng người nói.
"Mở, 456, lớn."
Giang Lệ Lệ vừa nhìn, là lớn, vội vàng ôm cổ của Lạc Trạch hô to lên.
"A, Trạch, anh xem, lớn, lớn đấy, em thắng, em thắng, chỉ là giống như hơi nhỏ một chút rồi." Gương mặt Giang Lệ Lệ hưng phấn, cũng không quản có người hay không.
Giang Lệ Lệ ngẩng đầu liếc một cái, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ lên, mới vừa rồi thật sự là nói quá lớn. 0 Đưa tới không ít chú ý, Giang Lệ Lệ ngượng ngùng đem đầu núp ở trong ngực Lạc Trạch. Dáng vẻ hết sức nghịch ngợm đáng yêu.
"Được."
"Xin mời"
Hai người bọn họ đi tới một gian nhìn giống như phòng bao. Giang Lệ Lệ chọc chọc Lạc Trạch nhỏ giọng hỏi: "Lạc Trạch, tình huống thế nào, mới vừa rồi thắng nhiều như vậy, hiện tại liền bị người cho mời. Anh thật giống như đã biết." Ý thức được không đúng, lúc này Giang Lệ Lệ mới phản ứng được là chuyện gì xảy ra.
Lạc Trạch khơi cằm Giang Lệ Lệ lên, giọn