Tác giả: Ái Tình Hoa Viên
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2732 lượt.
sao có thể cách xa bọn họ một chút. Nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt Phàm Ngự, đó gióng như là một chuyện buồn cười.
Phàm Ngự cời bỏ áo choàng tắm, làm thân mình hoàn toàn hiện ra trước mắt ba nữ nhân. Một kẻ đang tận hưởng ngắm nhìn cơ thể hoàn mĩ của hắn. Còn An Tuyết Thần hoàn toàn không có tâm trạng đi thưởng thức mấy cái đó. Cô vẫn nhìn chằm chằm mặt Phàm Ngự, chưa hề rời khỏi.
“Phàm Ngự, anh muốn làm cái gì?” Giọng nói của An Tuyết Thần run rẩy, không còn sự tức giận như vừa rồi nữa.
Phàm Ngự bắt được đôi chân của An Tuyết Thần. Tà mị nói với khuôn mặt nhỏ nhắn.
“Bốn người chúng ta cùng nhau làm, tôi muốn cô học cho thật tốt.” Nói xong liền tháo khăn tắm của nữ nhân bên cạnh, để cô ta quỳ gối trước cực đại của hắn, dùng miệng liếm. Một tay khác cũng lột bỏ khăn tắm của nữ nhân còn lại, bàn tay vuốt ve nơi đẫy đà của cô ta. Khiến cho nữ nhân phát ra âm thanh yêu kiều.
An Tuyết Thần run rẩy nhìn cảnh tượng trước mặt. Cố gắng bịt hai tai lại, chôn đầu xuống dưới gối, nước mắt không ngừng rơi. Cô không hiểu tại sao hắn ta có thể đối xử với cô như vậy cơ chứ? Cô không muốn nghe, không muốn nhìn cái gì cả, cô chỉ muốn lập tức rời khỏi chỗ này thôi
Tự Mình Dạy Dỗ
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, đem to lớn từ trong miệng nữ nhân rút ra, đẩy cô ta ra. Đi tới bên cạnh An Tuyết Thần. Nắm tóc An Tuyết Thần, kéo cô từ trên giường xuống.
Hắn nắm tóc của cô, để cho toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đối diện mình.
An Tuyết Thần bị đau đến mở mắt, bị ép buộc nhìn hắn. Hai tay nhỏ bé che chở mái tóc của mình.
Phàm ngự nhìn An Tuyết Thần trong lòng rung động một chút. Nhưng cái ý nghĩ đó ngay lập tức bị hắn gạt bỏ.Hắn cúi đầu, hôn trán An Tuyết Thần.
Hai nữ nhân nằm ở trên giường, thưởng thức nhìn An Tuyết Thần. An Tuyết Thần lau khô nước mắt. Âm thanh khàn khàn hỏi Phàm Ngự.
“Ngự.”
"Câm miệng, biến, đừng để tôi phải nói lại lần thứ hai." Phàm Ngự đối với nữ nhân chưa bao giờ có quá nhiều kiên nhẫn, chỉ trừ An Tuyết Thần đang quỳ trên mặt đất
Nữ nhân thấy thế vội vàng quấn lấy khăn tắm rời khỏi phòng.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần mặt vẫn quật cường như vậy. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ phun khí nóng
“Bảo bối, bây giờ chỉ có mình tôi dạy dỗ cô.” Phàm Ngự nói xong liền xé rách bộ đồng phục học sinh của An Tuyết Thần.
Hai đầu vú lộ ra bên ngoài cùng chiếc áo lót màu hồng phấn. Toàn bộ nước da trắng hồng bị Phàm Ngự nhìn chằm chằm càng lộ vẻ mê người.
Bị Phàm Ngự nhìn ngực An Tuyết Thần thở phập phồng # đã che giấu #. Hắn đến gần cô. Trầm giọng nói.
"Thật đúng là một tiểu Yêu Tinh." # đã che giấu #
Phàm Ngự cố nén, ôm lấy An Tuyết Thần, để cho cô ngồi ở trên người của mình. An Tuyết Thần ngồi ở trên người của Phàm Ngự, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Nghiêng đầu. Không muốn nhìn thấy hắn.
“Ngồi xuống, đừng để tôi phải tìm người đến giúp cô.” Hai con mắt của Phàm Ngự dường như đang bắn ra lửa.
An Tuyết Thần sớm đã bị ngọn lửa dục vọng đốt mất lý trí
"Tôi, tôi không biết." An Tuyết Thần cúi đầu nhỏ giọng nói. Cảm giác được cứng rắn dưới mông mình .
"Tôi giúp cô."
"Ngoan, ngoan, cứ như vậy, tự mình động."
An Tuyết Thần từ từ bắt đầu di động . Bản thân bị tên cao thủ nắm trong tay không có chỗ trốn. Hai thân thể từ từ nghênh hợp lẫn nhau . Tạo ra giai điệu nguyên thủy tuyệt vời nhất
Giãy Giụa Vô Ích
Ads
Đêm sao thật dài, chân trời ráng hồng như đôi mắt ửng đỏ đang rơi lệ của cô _ An Tuyết Thần. Ngày mai sẽ ra sao đây? Thật là khó nói, ai có thể biết trước được?
An Tuyết Thần ngồi trên người Phàm Ngự nhẹ nhàng di chuyển, Phàm Ngự cũng dùng sức vừa phải để cô có thể theo kịp. Dù An Tuyết Thần không có chút biểu tình gì nhưng vẫn khiến cho Phàm Ngự cảm thấy sung sướng
Phàm ngự đột nhiên mở mắt, nhìn An Tuyết Thần đang quay đầu về một phía. Tay nắm lấy mông cô nhẹ nhàng đung đưa, nhìn thẳng vào mắt cô
“Sao vậy. Không muốn?” Một câu nói mang theo thật nhiều châm chọc cùng với hành động ngày càng phóng đãng.
An Tuyết Thần không hề quay đầu lại, bởi vì lúc này gượng mặt xinh đẹp đã bị những giọt nước mắt nhục nhã bao phủ. Đôi mắt đã sớm sưng đỏ. Chỉ nhẹ nhàng lắc đầu một cái
Cô biết, cô không thể không thuận theo hắn. Nếu không đến cuối cùng người chịu thiệt chỉ có một mình cô mà thôi.
Nhìn thấy An Tuyết Thần tỏ thái độ ôn hòa Phàm Ngự cảm thấy thật tức giận. Nắm chặt hai vai cô, đè cô xuống giường. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn uất ức của cô, Phàm Ngự càng tức giận hơn nữa.
“An Tuyết Thần, tôi cho cô biết, tốt hơn hết là cô hãy dẹp bỏ cái gọi là thanh cao không đáng một đồng của cô cho tôi.” Phàm Ngự vừa nắm cằm cô vừa nói
An Tuyết Thần lẳng lặng nhìn hắn, trong lòng cô hoàn toàn trống rỗng. Bộ dạng cô lúc này liệu còn biết để ý cái gì nữa. Việc cô quan tâm nhất bây giờ chỉ có cha mẹ cô mà thôi còn những thứ khác cô đã sớm không chút nào để ý rồi.
Phàm Ngự nhìn ánh mắt trống rỗng của An Tuyết Thần, mất kiên nhẫn nói
“Cho dù cô có tỏ ra thanh cao như thế nào đi