Tác giả: Ái Tình Hoa Viên
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.
ực kỳ xinh đẹp. Một đầu tóc quăn như gợn sóng dùng kẹp vấn lên, lộ ra cần cổ trắng noãn, còn có xương quai xanh khêu gợi. Một đôi giày cao gót màu nâu, lấp lánh kim cương màu trắng bản số lượng có hạn. Đứng ở phi trường nhìn phía lối ra.
Một người đàn ông một nước Pháp đi ra từ máy bay, da trắng noãn, đôi mắt đào hoa, con ngươi màu xanh dương, tóc màu vàng, một thân quần áo màu trắng, vừa nhìn chính là người đàn ông thuộc về ánh mặt trời.
Lạc Anh nhìn thấy liền vội vàng đi tới, gương mặt hưng phấn nhìn Kiệt Thụy. Chạy chậm qua.
"Kiệt Thụy, có mệt không, có nhớ tôi không?" Gương mặt Lạc Anh mong đợi nhìn Kiệt Thụy. Nhưng vẻ mặt của anh ta là thế nào? Lạc Anh ngừng cười. Đưa tay nhỏ bé ra quơ quơ nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Kiệt Thụy.
Kiệt Thụy chớp chớp màu xanh dương mắt, sau đó lui về phía sau một bước, nhìn Lạc Anh từ trên xuống dưới, sau đó chỉ vào Lạc Anh nói tiếng Trung rất lưu loát, không thể tin mà hỏi.
Kiệt Thụy kéo Lạc Anh đi về phía thang máy chuyên dụng, một đôi lông mày đào hoa nhướng lên nhìn Lạc Anh nói.
"Xem xem, bao nhiêu người đang ghen tỵ với em, người ta là trai đẹp cao cấp cũng bị em giải quyết rồi." Kiệt Thụy rất rộng rãi nói, thỉnh thoảng còn hất tóc màu vàng rơi trên trán.
Lạc Anh không nhịn được, khóe miệng co giật, nhìn vẻ mặt tự tin của Kiệt Thụy, tay nhỏ bé vươn phía lỗ tai anh, hung hăng níu lấy. Thanh âm rất ngọt ngào.
"Vậy sao? Vậy thì thật sự xin lỗi rồi, đóa hoa tốt như anh lại để cho tôi tàn phá. Có phải hay không?" Tay phải Lạc Anh kéo cánh tay của anh, tay trái níu lấy lỗ tai anh.
"Á, đau, đau, Lạc Anh, chừa chút mặt mũi coi?" Kiệt Thụy khẽ nghiêng đầu, gương mặt uất ức nói.
Lúc này thang máy mở ra, Lạc Anh cũng không dễ dàng bỏ qua cho Kiệt Thụy, gương mặt cười duyên. Hoàn toàn không biết trong thang máy còn có hai người sống.
Kiệt Thụy liếc một cái, trong nháy mắt khuôn mặt đỏ hồng, sau đó bất đắc dĩ nói: "Lạc Anh, có thể buông ra không, để người ta nhìn thấy không tốt lắm, sao em bạo lực thế hả, cũng chỉ có anh nhẫn nhịn chịu tính khí của em, cho nên dứt khoát phải gả cho anh." Lúc này Kiệt Thụy còn không quên nói giỡn trêu đùa Lạc Anh.
Lạc Anh nghe xong càng dùng sức níu lấy lỗ tai anh, sau đó khinh thường nói.
"Dựa vào chi, đây là thang máy tư nhân của tôi, nào có người, nơi nào? Đừng muốn trốn tránh, tôi nói cho…" Lạc Anh nói qua liếc thang máy một cái, sắc mặt lúc ấy liền có chút khó coi. Nhìn hai người trong thang máy. Chỉ là hai người trong thang máy, một người sắc cũng không tốt, một gương mặt tàn ác.
Kiệt Thụy nhìn sắc mặt Lạc Anh khẽ thay đổi, lập tức ngăn cô, sau đó rất rộng rãi nói.
"Ha ha, không có việc gì, bà xã thích thì có thể trừng trị anh bất cức lúc nào." Kiệt Thụy ôm Lạc Anh cười mờ ám. Lạc Anh căm tức nhìn Kiệt Thụy hả hê. Cuối cùng điều chỉnh lại cảm xúc, bước vào thang máy.
Lục Tâm nhìn quần áo Lạc Anh như trước kia, vẫn chào hỏi.
"Xin chào Lạc tổng."
Lạc Anh kéo Kiệt Thụy bước vào, sau đó thản nhiên cười.
"Lục tiểu thư, tới ký hợp đồng?" Lạc Anh nhàn nhạt hỏi.
Lục Tâm liếc mắt nhìn Phàm Niệm Ngự không lộ vẻ gì, sau đó cười duyên nói: "Đúng vậy, hiếm khi Niệm đi cùng tôi."
Lạc Anh cười nhạt, dịu dàng nhìn Kiệt Thụy phía sau, thanh âm ngọt ngào.
"Kiệt Thụy, vị này là Lục tiểu thư, ảnh hậu trong nước, vị này hiện đảm nhiệm tổng giám đốc, thanh mai trúc mã của em đấy. 3 Cũng không khác gì anh đâu." Lạc Anh giới thiệu.
Kiệt Thụy nhìn hai người một cái, cứ có cảm giác không khí không đúng, vẫn hơi gật đầu. "Chào hai người, tôi tên là Kiệt Thụy."
Lục Tâm nhìn soái ca trước mắt, vừa nhìn ăn mặc đã biết người có tiền, vội vàng cười.
"Xin chào Kiệt Thụy tiên sinh."
Phàm Niệm Ngự quét ánh mắt lạnh qua, gương mặt tuấn tú có chút khó nhìn. 5 Vừa rồi thấy hành động thân mật của hai người, anh thật muốn xé nát cô gái trước mắt này. Cô lại dám? Cô quên anh đã nói gì rồi sao?
Lạc Anh cười nhìn sắc mặt Phàm Niệm Ngự khó coi, sau đó rất quan tâm hỏi: "Ai da, Tiểu Niệm, sắc mặt anh không tốt lắm, gần đây chè chén chơi đùa hưng phấn với Lục tiểu thư sao? Giới thiệu một chút, bạn trai tôi, Kiệt Thụy"
Lạc Anh liếc mắt nhìn Lục Tâm đỏ mặt, đáy mắt tán qua giễu cợt, thật đúng là, cô ta bỏ qua nét mặt Phàm Niệm Ngự, hôm nay có thể xả giận.
Lạc Anh nói xong cũng nhìn Kiệt Thụy, ánh mắt cảnh cáo, Kiệt Thụy hơi sững sờ, mắt đào hoa khẽ híp một cái, sau đó rất thân mật ôm Lạc Anh, gương mặt cưng chiều.
"Lạc Anh à, anh mới trở về, có phải em nên chịu trách nhiệm cho anh ăn no không, kể từ khi em đi, anh thường không no bụng qua." Kiệt Thụy cố ý nói vô cùng mập mờ, sau đó một đôi mắt đào hoa nháy nháy mắt hướng về phía Lạc Anh.
Lạc Anh chỉ cảm thấy khóe mắt co quắp, có cần phải, có cần phải nói làm cho người ta hiểu lầm như vậy hay không, nhưng cũng không có biện pháp, nếu mình lựa tới, thì mình phải dàn xếp rồi, đôi mắt cô vui vẻ mông lung nhìn Kiệt Thụy.
"Được, lát nữa khẳng định cho anh ăn no, để cho anh ăn ói." Lạc Anh thân mật kéo cánh tay Kiệt Thụy, nhưng thật ra là đang hung hăn