XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1531 lượt.

iếng bánh bao nhân dứa, vẻ mặt khó tin chọc chọc Lý Vi Nhiên, lúng búng hỏi: “Nhanh thế mà đã… Ăn được rồi?!”
Lý Vi Nhiên cắn bánh mì, nhồm nhoàm ngoạn miếng tiếp theo, tỏ vẻ nghi ngờ: “Có người sau khi lãnh giáo Dung nhị, thật sự đã theo đuổi được con gái nhà lành?”
Đại BOSS lấy thân phận của người từng trải, phán đoán dứt khoát: “Không thể!”
Dung Nham liếc bọn họ bằng nửa con mắt, ngón trỏ của anh đang xoay chiếc chìa khóa xe mới tinh, híp đôi mắt đào hoa, huýt sáo đắc ý — sự thật mạnh hơn lời nói!
Trần Ngộ Bạch đẩy mắt kính lên, trực tiếp quay sang đương sự: “Thành công hả?”
Tần Tống nhíu mày, “Đừng nói năng tùy tiện! Các anh có biết thế nào là tôn trọng không?”
Trần Ngộ Bạch lạnh lùng cười, bưng ly cà phê đen của anh lên, “Tôi chỉ biết, hai đứa ngốc ở với nhau, làm sao có thể làm thành một được.”
Phì… mọi người xoay sang bận rộn với việc họ.
Dung Nham kéo Tần tiểu lục sang một bên, quan tâm chỉ bảo một cách nghiêm túc: “Thất bại à?!”
Tần Tống gật đầu, trên mặt tươi cười ngây ngây mơ mộng. Dung nhị không rét mà run, cốc đầu một cái gọi anh tỉnh lại: “Cậu rốt cuộc là có thổ lộ được không?!”
Tần Tống “Ha ha” cười, “Xem như… không đi.”
Dung Nham rốt cuộc chịu không nổi cái vẻ háo sắc kia, bèn đẩy anh ra, đang tức giận chuẩn bị khoát tay áo mà đi, lại bị anh túm chặt lại, “Làm gì thế?”
“Ha ha… Nhị ca! Anh dạy tôi thêm mấy chiêu đi!”
————————
Hàn Đình Đình đợi cả một ngày ở trong bệnh viện.
Trương Phác Ngọc và Tần Uẩn cùng nhàn nhã đọc sách nói chuyện trong phòng, còn cô phụ trách bên ngoài, chịu trách nhiệm ngăn cản những lãnh đạo cấp cao của “Tần thị” và trưởng bối Tần gia muốn vượt qua vòng phong tỏa của bệnh viện đột nhập vào phòng bệnh. Đó đều là những người mà đám bảo vệ bên ngoài không dám đắc tội, còn Hàn Đình Đình là cháu dâu trưởng, nên khi để cho cô canh giữ phòng tuyến cuối cùng, những người tới dù có đức cao vọng trọng đền mấy cũng không dám xông vào. Huống chi cô còn có thiên tính của cô giáo mầm non, mười phần kiên nhẫn ăn nói nhỏ nhẹ, làm những người đó đều ngượng ngùng khó xử.
Cuối ngày, Tần Uẩn cười hỏi cô: “Mệt không?”
Hàn Đình Đình mắt rũ xuống, thành khẩn gật đầu một cách đáng thương, “Chả trách A Tống luôn mệt mỏi như vậy ạ.”
“Một chút mệt mỏi như vậy nó nên trải qua.” Tần Uẩn thản nhiên, “Trước kia lúc cha dạy nó, nó luôn không nghe lời.”
“Anh ấy không thích nghe người khác dạy bảo.” Hàn Đình Đình nói theo cảm nhận.
Tần Uẩn mỉm cười, “Đúng! Từ nhỏ nó đã quá được nuông chiều, lại tự biết mình giỏi giang, kiêu ngạo ương ngạnh, không chịu cúi đầu với ai cả… Cha vẫn thấy tiếc không có dịp thích hợp để trấn áp cái tính kiêu ngạo đó của nó, sau thì… đã quá muộn.”
Ông hiếm khi nói nhiều như vậy. “Nói ra sợ con cười, xung quanh Tần Tống, con là người đầu tiên có cùng ý kiến với cha — Mọi người đều rất chiều nó, Phác Ngọc lại luôn gây rắc rối cho cha.”
Hàn Đình Đình mỉm cười. Thật sự cha chồng cô đối với mẹ chồng không có chuyện gì là không tốt cả, ngay cả loại chuyện giáo dục con cái cũng không chống lại ý kiến của bà, cho dù chính mình có nhiều ý tưởng hơn. Sau này, nếu cô và Tần Tống có con… khụ khụ khụ, trong lòng Hàn Đình Đình đang vừa chua xót lại vừa ngọt ngào chợt động, nghĩ đi nơi nào đó…
Lúc này đã hơn tám giờ, rút cuộc Tần Tống cũng tan ca, lại đến bệnh viện đón Hàn Đình Đình, một nhà bốn người nói chuyện một lúc, Trương Phác Ngọc biết Tần Tống vẫn chưa ăn tối, liên hồi thúc giục cặp vợ chồng trẻ nhanh nhanh trở về nhà.
Trên đường khi gặp đèn đỏ, Tần Tống gục đầu sát tay lái, Hàn Đình Đình quan tâm hỏi: “Anh mệt lắm phải không?”
Tần Tống nghiêng đầu về phía cô, “Ừ–” dài một tiếng, sau đó nhìn cô, trong mắt thấp thoáng ý cười.
“Vậy… về nhanh một chút! Em làm đồ ăn ngon cho anh ăn!” Hàn Đình Đình không dám nhìn ánh mắt nóng rực của anh, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đầu gối, nói.
Tần Tống nở nụ cười: “Vậy ư?”
“… Là vậy chứ sao.” Giọng cô càng lúc càng nhỏ, mặt càng gằm xuống thấp hơn. Tần Tống cảm thấy thú vị không thôi, bất giác đưa tay nhéo mặt cô. Một tiếng “a” đột ngột rất khẽ của cô làm anh tỉnh táo lại, vội vàng thu tay.
Đèn đỏ đã qua vài giây, có vài tiếng còi xe của các xe sau, vài người trên đường không kiên nhẫn còn thò đầu ra khỏi xe chửi bậy, Tần Tống không chút so đo, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.






Về nhà Tần Tống không ngừng lôi kéo Hàn Đình Đình “Tâm sự”.
“Anh vẫn chưa ăn cơm đâu, sắp chín giờ rồi đấy.” Hàn Đình Đình lo lắng, “A Tống, dạo này anh càng ngày càng bận.”
Khi cô nói chuyện âm điệu luôn luôn mềm mại nhẹ nhàng, nhưng lúc này Tần Tống nghe qua chỉ cảm thấy đặc biệt ngọt ngào, anh không khỏi càng thêm vội vàng, kéo mạnh cô ngồi xuống sô pha, “5 phút thôi! 5 phút cũng được! Anh cho em xem trò ảo thuật này!”
Hàn Đình Đình nghe anh nói chỉ cần 5 phút, cũng nghe theo, cô nghiêm chỉnh ngồi xuống, nhìn anh lấy từ trong túi quần một một sợi dây chuyền bạch kim rất đẹp, treo trên ngón tay, lắc lắc trước mặt cô.
“Nh